1
Bác cả tôi có một tật xấu: cực kỳ ham muốn chiếm hữu đồ của người khác.
Nhà tôi lắp điều hoà, ông ta nói:
“Ích kỷ vừa thôi, không biết chịu khổ, chỉ biết hưởng thụ. Cả thế giới đang nóng lên, không biết à?”
Tôi mua váy mới, ông ta nói:
“Nhỏ vậy mà đã không biết giữ mình. Có tiền thế thì sao không mua thêm chút thịt cho nhà ăn?”
Cả nhà tôi đi du lịch, ông ta gào lên:
“Thật là không có lương tâm! Người già trong nhà ăn cháo loãng qua ngày, nhà mấy người lại sung sướng, có tiền cũng không biết giúp đỡ chúng tôi một chút à?”
Vì vậy, dù là họ hàng, nhà tôi trừ những bữa tiệc họ hàng bắt buộc, bình thường gần như không qua lại với ông ta.
Như bữa ăn hôm nay, là không tránh được.
“Bà nói xem, mua nhà làm gì? Nhà không chứa nổi tượng Phật như mày nữa rồi hả?”
Trên bàn ăn, bác cả trợn trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi chỉ thẳng mặt tôi chửi.
Tôi trợn mắt khinh bỉ, coi như không nghe thấy.
Hôm nay tôi mới về nước, đi đường cả ngày, người mỏi nhừ, nếu không phải họ tự ý bắt phải ăn bữa cơm này, tôi căn bản chẳng thèm đến.
Bác cả còn chưa hết giận, đập bàn cái rầm:
“Con gái con đứa mà ngày ngày làm khổ bố mẹ, mày không biết xấu hổ à?”
Không hiểu ông ta uống nhầm thuốc gì, từ khi thấy bài đăng tôi khoe mua nhà trên vòng bạn bè thì như phát điên, mắng tôi và cả nhà tôi trong nhóm, giờ còn tiếp tục mắng mỏ.
“Lúc trước đã thấy mày chẳng ra gì, giờ còn dám mua nhà, mặt mũi đâu rồi hả?”
Mọi người ngồi đầy bàn, vậy mà chẳng ai lên tiếng can ngăn.
Thấy ông càng mắng càng khó nghe, tôi cũng nổi giận:
“Tôi mua nhà liên quan gì đến ông? Tôi tiêu tiền của ông chắc?”
Không ngờ tôi dám cãi lại, ông ta trợn mắt nhìn tôi chằm chằm, gào to:
“Sao lại không liên quan đến tao? Mày tiêu tiền nhà tao, là tiền của con tao!”
“Đúng là sao chổi! Lúc mẹ mày mang thai mày đáng lẽ phải phá bỏ đi cho rồi!”
2
Lời này thật sự quá đáng, người tốt tính đến đâu cũng không chịu nổi. Tôi vừa định hành động thì bị bà nội gọi lại.
“Như Như, sao tự dưng lại bảo bố mẹ mày mua nhà vậy? Ở nhà không quen à?”
Tôi nhếch môi lạnh nhạt, nhẫn nhịn không hất bàn lên:
“Không phải, chỗ đó gần chỗ làm của con, đi lại thuận tiện.”
Bác cả cười khẩy chen vào:
“Là vì tâm hồn bay xa rồi đấy mà.”
Xem ra ông ta rất bất mãn việc tôi tiêu tiền trong nhà.
Bà nội bóc con tôm bỏ vào đĩa tôi:
“Bà nội muốn bàn với cháu một chuyện, cháu xem đấy, anh họ cháu cũng lớn tuổi rồi, người ta cùng tuổi mà có con cả rồi, nó thì còn chưa lấy vợ. Hôm qua đi xem mặt lại bị từ chối, người ta chê nó không có xe, không có nhà.”
“Bây giờ thì bên đó cũng chưa mua nổi, từ nhỏ đến lớn cháu là đứa nghe lời nhất.”
“Con gái mà giữ nhà cũng chẳng có ích gì, cháu cho anh họ cháu đi, để nó tìm vợ, cháu cũng có chị dâu chơi cùng.”
Tôi hít sâu, dùng đũa gạt con tôm sang bên:
“Không được, đó là nhà của cháu. Còn nữa, cháu bị dị ứng hải sản.”
Mặt bà nội lập tức tối sầm, không biết là vì quên mất chuyện tôi dị ứng hay vì bị tôi từ chối.
3
Bà nội thiên vị nhà bác cả, tôi biết từ nhỏ.
Bà luôn để dành đồ ăn ngon cho Hạ Chí, thậm chí còn khoá cửa nhốt tôi ngoài phòng khi cho hắn ăn, đợi ăn xong mới cho tôi vào.
Từ nhỏ đến lớn, quần áo của Hạ Chí toàn tôi giặt, nói là rèn luyện kỹ năng cho tôi, lớn lên còn phục vụ chồng.