Luật sư của hắn thông báo:
“Thân chủ của tôi… bị ốm nặng,” đồng thời đề nghị hoãn xử.
“Bác bỏ.” – Thẩm phán dứt khoát.
“Phiên tòa tiếp tục.”
Không còn gì phải nghi ngờ.
Ba giờ chiều, thẩm phán chính thức tuyên án:
“Chấp thuận ly hôn.
Nguyên đơn, cô Ôn Tĩnh Đàm, được quyền sở hữu 70% tài sản chung.
Quyền nuôi dưỡng bé Ôn Tử Hiên được giao cho cô Ôn Tĩnh Đàm.”
Cả phòng xử xôn xao.
“Liên quan đến vụ tử vong của cô Tô Mộng,” – thẩm phán bổ sung –“Tòa nhận thấy có đủ cơ sở để yêu cầu điều tra lại, và sẽ chuyển hồ sơ cho cơ quan công an.”
Khi tôi dắt Tử Hiên ra khỏi tòa, mưa đã ngừng.
Ánh nắng trải dài trên khuôn mặt bé con, nó nheo mắt lại, giống hệt một chú mèo nhỏ phơi nắng.
“Xong rồi hả dì?” – nó hỏi khe khẽ.
“Không,” – tôi ngồi xuống đối diện với nó – “Mọi chuyện… mới chỉ bắt đầu thôi.”
Bác sĩ Chu bước tới, ánh mắt rối bời:
“Luật sư Ôn… về Tử Hiên…”
“Nó là con trai tôi.” – tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy – “Về mặt pháp lý… cũng như sự thật.”
Chu Duy An cười buồn:
“Tôi biết… mình không có tư cách…”
“Anh có thể đến thăm.” – tôi nhượng bộ – “Nếu nó đồng ý.”
Tử Hiên nhìn tôi, rồi lại nhìn Chu Duy An, chợt hỏi:
“Chú là ba ruột của con… thật sao?”
Mắt bác sĩ Chu đỏ hoe:
“Có thể là vậy…”
“Chú có dữ với con như ba không?”
“Không bao giờ.” – anh quỳ một chân xuống, để bằng tầm mắt với thằng bé – “Chú hứa.”
Tử Hiên nghĩ một lát, rồi chìa ngón út ra:
“Móc ngoéo.”
Chu Duy An run rẩy đưa tay ngoéo lại:
“Móc ngoéo.”
Bản án được truyền thông đưa tin rầm rộ.
Lam Thế Kiệt trong một đêm rơi xuống đáy vực.
Cổ phiếu công ty sụt mạnh, hội đồng quản trị triệu tập khẩn, lập tức bãi nhiệm hắn khỏi chức CEO.
Tài khoản nước ngoài của Dương Liễu bị đóng băng, 2 triệu tiền bảo hiểm đang trong quá trình truy thu.
Cảnh sát chính thức điều tra lại vụ tai nạn của Tô Mộng, Lam Thế Kiệt trở thành nghi phạm, bị cấm xuất cảnh.
Tôi và Tử Hiên chuyển đến nhà mới - một căn biệt thự có khu vườn nhỏ, được mua bằng phần tài sản tôi nhận được.
Tử Hiên có phòng riêng, tường vẽ bầu trời sao, giường ngủ hình phi thuyền.
“Con thích không?” – tôi hỏi.
Thằng bé gật đầu, mắt lấp lánh như vì sao nhỏ:
“Con mời bạn đến chơi được không ạ?”
“Đương nhiên rồi.” – tôi xoa đầu nó.
“Đây là nhà của con mà.”
Tối đó, tôi đắp chăn cho nó xong thì nó ngẩng đầu hỏi:
“Dì ơi… con có thể gọi dì là mẹ không?”
Tôi nghẹn lời:
“Con thật sự muốn gọi à?”
Nó gật đầu rất nghiêm túc:
“Con muốn.”
“Vậy thì gọi đi.”
“Mẹ…” – nó lí nhí, rồi đỏ mặt chui tọt vào chăn.
Tôi tắt đèn, vừa xoay người thì nghe giọng nó khẽ vang lên từ trong chăn:
“Mẹ ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, bảo bối của mẹ.”
Một tuần sau khi dọn đến nhà mới, chú Trần mang đến một tin bất ngờ.
“Luật sư Ôn, tìm được chiếc USB rồi.”
Tôi lập tức bỏ việc đang làm:
“Ở đâu?”
“Trong két sắt của Lam Thế Kiệt, giấu sau bức tranh treo trong phòng nghỉ ở công ty.”
“Bên trong có gì?”
Chú Trần đưa cho tôi một tai nghe:
“Tự cô nghe đi.”
Bên trong là giọng nói run rẩy và đầy hoảng loạn của Tô Mộng:
“Nếu em xảy ra chuyện… chắc chắn là do Lam Thế Kiệt.
Hắn đã đổi tên người thụ hưởng bảo hiểm, còn dọa nếu em nói với ai, hắn sẽ khiến Tử Hiên biến mất…”
Tôi rùng mình, hít một hơi lạnh:
“Chừng đó đủ để kết tội rồi.”
“Chưa đủ.” – chú Trần lắc đầu – “Vẫn cần thêm bằng chứng vật lý.”
“Tiếp tục tìm.” – tôi nghiến răng –
“Phải bắt hắn trả giá.”
Tối hôm đó, Tử Hiên lại gặp ác mộng.
Tôi nghe tiếng khóc liền lao vào phòng, thấy thằng bé co rút trong góc tường, run rẩy.
“Mẹ… nước… nhiều nước quá…”
Tôi ôm chặt lấy nó:
“Không sao đâu, mẹ ở đây rồi.”
Nó bấu chặt lấy áo ngủ của tôi:
“Mẹ đừng đi… mẹ đừng bỏ con lại…”
“Mẹ không đi đâu cả.” – tôi thì thầm – “Mẹ sẽ luôn ở đây, mãi mãi.”
Tôi ôm nó suốt đêm, đến khi trời hửng sáng, thằng bé mới dần ngủ yên.
Ánh nắng rọi qua rèm, rơi xuống khuôn mặt nó – bình yên, đáng yêu đến xót xa.
Điện thoại tôi rung lên.
Là tin nhắn từ luật sư Lâm:
“Cảnh sát tìm được mảnh còn sót lại của camera hành trình trong xe Tô Mộng. Đang khôi phục dữ liệu.”
Tôi nhắn lại:
“Tiếp tục theo dõi.”
Rồi đặt điện thoại xuống, nhẹ nhàng vuốt tóc Tử Hiên.
Đứa trẻ vô tội này, từng là công cụ trong cuộc trả thù của tôi.
Giờ đây, nó là con tôi.
Là bảo bối của tôi.
Là gia đình của tôi.
Sinh nhật lần thứ 11 của Tử Hiên.
Chiếc bánh kem có mười một cây nến.
Tôi dịu dàng nhắc:
“Ước đi con.”
Thằng bé nhắm mắt lại, gương mặt nhỏ trong ánh nến nghiêm túc đến lạ.
Nó hít sâu một hơi, rồi thổi tắt tất cả.
Cả phòng khách vỗ tay rộn ràng.
Tô Tư, bác sĩ Chu, luật sư Lâm và chú Trần đều quây quanh bàn, ai cũng cười vui vẻ.
“Mẹ ơi,” – Tử Hiên kéo tay áo tôi – “Con mở quà được chưa?”
“Cắt bánh trước nào.” – tôi bẹo mũi nó – “Không là kem chảy mất đấy.”
Nó ngoan ngoãn gật đầu, nhận lấy con dao bánh từ tay tôi.
Thằng bé đã lớn hơn nhiều.
Tóc được cắt gọn gàng, để đầu đinh.
Mỗi lần cười, bên má trái lại hiện ra lúm đồng tiền - giống hệt Tô Mộng.
Tô Tây đứng cạnh lau nước mắt:
“Nó càng lớn càng giống chị ấy.”
Bác sĩ Chu im lặng đưa khăn giấy cho cô ấy, ánh mắt phức tạp nhìn Tử Hiên.
Cuối cùng cảnh sát vẫn không tìm được bằng chứng đủ mạnh để khởi tố Lam Thế Kiệt tội mưu sát Tô Mộng.
Nhưng đoạn camera khôi phục được đã cho thấy, có một chiếc xe bám theo xe của cô ấy trước lúc xảy ra tai nạn.
Đáng tiếc, biển số quá mờ, không xác định được.
Tuy vậy, Lam Thế Kiệt vẫn bị kết án - tội danh là gian lận tài chính và biển thủ công quỹ.
“Mẹ ơi!” – Tử Hiên giơ lên món quà từ Tô Tây – “Nhìn nè!”
Đó là bộ sách thiên văn bản đặc biệt – thứ nó mong từ lâu.
“Còn cái này nữa!” – nó mở hộp quà của bác sĩ Chu – Là một chiếc kính thiên văn cho người mới bắt đầu.
“Wow!” – mắt nó sáng rực như những vì sao – “Tối nay con nhìn thấy chòm sao Tiên Nữ được không?”
Bác sĩ Chu ngồi xuống, ngang tầm với thằng bé:
“Nếu trời quang thì có thể đấy.”
Tôi nhìn hai người họ, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp.
Bác sĩ Chu đã giữ đúng lời hứa – thường xuyên đến thăm Tử Hiên, nhưng tuyệt đối không can thiệp vào cách tôi nuôi dạy con.
“Mẹ ơi, còn quà của mẹ đâu?” – Tử Hiên nhìn tôi đầy mong đợi.
Tôi mỉm cười thần bí, rút từ túi áo ra một chiếc chìa khóa:
“Ở ngoài ban công đó.”
Thằng bé lao như bay đến kéo rèm cửa.
Ngoài ban công, một chiếc kính thiên văn chuyên nghiệp đứng sừng sững.
Tiếng hét phấn khích vang lên đến rung cả cửa kính:
“Á á á á á! Mẹ ơi, con yêu mẹ!”
Nó chạy nhào lại ôm chầm lấy tôi, suýt nữa đâm ngã cả hai.
“Cẩn thận nào.” – tôi bật cười, xoa đầu nó – “Tối nay chúng ta cùng ngắm sao nhé.”