01
Kiếp trước, ta và Thẩm Minh Nghiễn là đôi uyên ương khiến ai ai cũng ngưỡng mộ.
Sáng sớm, hắn chải tóc, tỉ mỉ vẽ mày cho ta.
Chiều đến, hắn hái nhành hoa hạnh đem về tặng.
Trời trở lạnh, hắn ôm chân ta trong lòng để sưởi ấm.
Mãi đến tuổi tứ tuần, hắn làm quan đến nhị phẩm, trong hậu viện vẫn chỉ có một mình ta.
Thiên tử ban mỹ nhân, ban tỳ nữ, hắn đều khéo léo từ chối.
Tình nghĩa sâu nặng, mười năm không hề thay lòng.
Vì vậy…
Kiếp này, khi có người đến cầu thân, bất kể đối phương quyền thế hiển hách hay dung mạo tuấn tú đến đâu, ta đều lắc đầu từ chối.
Ta chỉ muốn chờ Thẩm Minh Nghiễn chủ động đến tìm ta.
Ta thưa với phụ thân rằng, trong lòng ta đã có người thương.
Chỉ cần đợi đến ngày này năm sau, khi hắn đỗ đạt công danh, nhất định sẽ đến cầu thân.
Phụ thân quở trách ta mê muội, không ưa công tử thế gia mà lại đi thích một thư sinh nghèo túng.
Ta đáp: “Sau này hắn nhất định sẽ rồng hóa giữa mưa gió, tương lai sáng lạn.”
Phụ thân nổi giận: “Dù hắn có tài năng, liệu sánh được với cơ nghiệp trăm năm của danh môn?”
Trước lúc mẫu thân nhắm mắt, phụ thân từng hứa sẽ chăm sóc cho ta thật tốt, nếu không kiếp sau chẳng thể tương phùng.
Chính vì lời hứa đó, dù phẫn nộ đến mấy, phụ thân cũng không ép ta xuất giá.
Vậy nên, ta khước từ hết những người đến ngỏ lời.
Xuân qua thu lại, trăng sáng vẫn không đổi.
Ta cứ thế chờ đợi hết năm này đến năm khác.
…
Năm thứ nhất.
Ta nhớ hắn từng kể, thuở niên thiếu từng bị con cháu thế gia chà đạp, sỉ nhục.
Ta nghĩ, ta được sống lại là để cứu lấy Thẩm Minh Nghiễn thuở khó khăn đó.
Khi hắn bị vây đánh, ta lập tức sai người đến giải vây.
Ánh mắt mười sáu tuổi của hắn ánh lên vẻ bất ngờ.
Hắn lễ phép cúi đầu: “Đa tạ Ôn cô nương.”
Ta chợt nhận ra trong lời nói của hắn mang theo khoảng cách.
Lòng ta chùng xuống, nhưng cũng hiểu, kiếp này chúng ta mới chỉ lần đầu gặp nhau.
Ta âm thầm đóng phí học đường cho hắn, còn kín đáo đưa bạc trợ giúp.
Thấy hắn cầm lấy thỏi bạc để trên bậu cửa, ta mới an lòng.
…
Năm thứ hai.
Thẩm Minh Nghiễn thi đỗ Trạng nguyên, nhưng vẫn không đến cầu hôn.
Hắn vừa bước chân vào quan trường, hẳn là còn bận rộn trăm bề.
Ta khẩn khoản xin phụ thân ra tay giúp đỡ.
Phụ thân miễn cưỡng chấp thuận, giúp hắn đứng vững nơi chốn quan trường.
Nhưng hắn dường như cố tình giữ khoảng cách, chưa từng bước chân đến nhà ta.
Ta đã vài lần định giả vờ tình cờ gặp gỡ, nhưng lần nào hắn cũng vội vã rời đi, không để ta có cơ hội mở lời.
…
Năm thứ ba.
Vẫn không thấy hắn xuất hiện.
Ta tự hỏi, có phải chính vì ta sống lại mà mọi thứ đã rẽ sang hướng khác?
Lẽ nào mọi lỗi lầm đều do ta gây nên?
Ta trở nên dè dặt, không dám vượt quá giới hạn, cũng chẳng còn tùy tiện ra ngoài.
Nỗi tương tư dâng đầy trong lòng, ta chỉ dám lặng lẽ đứng từ xa nhìn theo hắn.
…
Năm thứ tư.
Còn chưa kịp chờ hắn đến cửa, phụ thân đã mang về một tin tức trọng yếu:
Thẩm Minh Nghiễn được lệnh đi sứ phương Nam, một năm mới về.
Lúc này, hắn đã trở thành tâm phúc bên cạnh hoàng thượng, công trạng nối tiếp, danh tiếng vang xa.
Những vinh quang ấy… kiếp trước hắn chưa từng có được.
Lời phụ thân chưa dứt, lòng ta đã lạnh như băng.
Hắn… cũng đã sống lại rồi.
Hắn sống lại từ khi nào?
Ta nhớ, năm đầu gặp gỡ, ta còn chưa kịp xưng tên, hắn đã gọi ta là “Ôn cô nương”.
Thì ra… từ khi ấy, hắn đã không còn là người của kiếp này.
Hoa hạnh khẽ lay, từng cánh rơi rụng.
Linh cảm trong lòng ta ngày càng rõ rệt.
…
Quả nhiên. Năm thứ năm.
Thẩm Minh Nghiễn trở về từ phương Nam.
Nhưng hắn vẫn không đến tìm ta.
Ngược lại, bên ngoài lại truyền đến tin đồn: hoàng thượng muốn gả công chúa cho hắn.
Mưa nặng hạt rơi xuống mái hiên.
Trời đất mịt mùng, lòng ta như chìm xuống vực sâu không đáy.
Mối duyên kiếp trước với hắn, hóa ra chỉ là một giấc mộng dài.
Ta chờ đợi hắn năm năm, chờ mãi đến khi hóa thành một cô nương quá lứa.
Người từng đến cầu thân nối tiếp nhau không dứt, nay chỉ còn thưa thớt vài người.
Mà những người ấy, hoặc muốn ta làm kế thất, hoặc thân phận kém xa Ôn gia.
Ôn gia từ cảnh phồn hoa hóa thành tiêu điều.
Thanh danh của ta bị đàm tiếu, phụ thân cũng mang tiếng khắp nơi.
Đến nước này, cuối cùng ta cũng thấu hiểu:
Sống lại một kiếp, Thẩm Minh Nghiễn chỉ muốn bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn khác.
Và trong cuộc đời ấy… không còn chỗ dành cho ta.
Nếu vậy… ta sẽ thành toàn cho hắn.
Nếu cuộc đời ấy không có ta,
Vậy thì… ta càng không nên tồn tại trong lòng hắn nữa.
Nhìn cành hoa rụng dưới cơn mưa, ta khẽ gọi nha hoàn, thì thầm:
“Bẩm lại với phụ thân, ta đã đồng ý xuất giá.”
Dứt lời, giữa tiếng kêu kinh hãi của nha hoàn, mắt ta tối sầm, cơ thể mềm nhũn mà ngã xuống.