12
Ra đến phố lớn, vừa hay thấy dân chúng tụ tập bàn tán xôn xao, chen chúc vây quanh đầu phố.
Thì ra đang chờ được diện kiến tân “Hồng Anh tướng quân” — Khúc Hòa Hà.
“Đây là nữ tướng quân đầu tiên trong lịch sử Đại Tề ta đó! Thánh thượng vô cùng trọng dụng, nghe nói nàng dùng binh như thần!”
Một người khác hừ nhẹ:
“Nữ tử thì yếu ớt, làm tốt vai trò vợ hiền mẹ thảo là được rồi, dắt binh đánh trận nỗi gì!”
Ta ngẩng đầu, thấy một nữ tử cưỡi ngựa cao lớn đi tới, tay cầm trường thương cán bạc, oai phong lẫm liệt.
13
Ta lảo đảo trong cơn choáng váng, bị dòng người chen đẩy ra giữa đường.
Ngay lúc ấy, một tấm biển gỗ trên mái hiệu buôn bất ngờ rơi xuống, nặng nề đập xuống đất — tuấn mã dưới thân nữ tướng giật mình hí dài, toan lồng lên lao về phía trước!
Ngay trong khoảnh khắc móng ngựa sắp đạp trúng ngực ta, ta hoảng loạn nhắm mắt, chẳng còn kịp tránh né.
Nhưng nàng kia bỗng nghiêng người, dồn sức nơi vai và khuỷu, siết mạnh dây cương một cách quyết đoán. Tay còn lại không quên xoa dịu bờm ngựa.
Bị kềm lại một cứng một mềm, con tuấn mã dần bình tĩnh, không còn hung bạo.
Ta nhìn đến ngẩn người, lòng dâng một cảm giác kỳ lạ không nói thành lời.
Nàng xuống ngựa, vươn tay đỡ ta:
“Bị hoảng sợ rồi sao?”
Giọng nàng không hề thô ráp, trái lại rất nhẹ nhàng, dịu dàng.
Nàng là nữ tử.
Nhưng nàng có thể hiên ngang như thế, có thể dũng mãnh như thế, có thể cứng cỏi như thế. Không một ai dám xem thường nàng, dám nhục mạ nàng, dám coi như nàng không tồn tại, dám bắt nạt nàng.
Họ nhìn nàng — như nhìn một bậc nam nhi.
Nàng cũng từng giống như ta sao?
Cũng từng khẩn cầu có người đứng ra làm chủ?
Cũng từng bị ép vào đường cùng, không có lối thoát?
Trong lòng đầy thương tâm tuyệt vọng, không hiểu sao, ta có lẽ thực sự đã hóa điên, bật khóc nức nở như kẻ mất trí, ôm mặt run rẩy hỏi:
“Tại sao…? Tại sao…?”
Nàng thở dài, phất tay ra hiệu cho quân sĩ phía sau giải tán đám đông.
Cho đến khi được đưa vào tướng phủ, ta vẫn ngỡ bản thân đang nằm mộng.
Nàng hỏi nhẹ:
“Ở nhà chồng chịu ủy khuất lớn sao?”
Ta toàn thân run rẩy, lệ tràn mi, không kìm được xúc động.
Ta chưa từng nghĩ… người đầu tiên hỏi ta câu ấy lại là một nữ tướng xa lạ chưa từng quen biết.
14
Nàng nói:
“Thẩm Thiệu à… ta nhớ rõ lắm.”
Ánh mắt nàng lộ rõ khinh miệt:
“Hồi dưới trướng ta, ta đã cảm thấy hắn tâm tư quá sâu. Nàng nói hắn không nhận quan chức, đổi lại xin cưới nàng, cảm động biết bao. Nhưng ta hỏi nàng: hiện giờ hắn là chức gì?”
Một câu như búa tạ giáng xuống lòng ta, khiến ta bừng tỉnh.