1.
Ta là ứng viên Thái tử phi được phủ Định Quốc hầu dốc lòng bồi dưỡng suốt mười năm.
Thái tử đã đến mức không thể không cưới ta, ngay cả Hoàng đế cũng chẳng thể làm gì khác.
Dẫu sao, bất kể gia thế, dung mạo hay tài học, ta đều là bậc nhất trong số các tú nữ.
Vòng thi cuối cùng tại điện, chỉ có Hoàng đế, Hoàng hậu và Thái tử hiện diện.
Hoàng đế nhìn ta, cất lời hỏi:– Nếu bảo ngươi từ bỏ tất cả những gì thuộc về phủ Hầu gia, chỉ để đồng hành cùng Thái tử, ngươi có nguyện ý không?
Ta cúi đầu, giọng điệu vững vàng nhưng không kém phần dịu dàng:– Thần nữ nguyện ý.
2.
Đối với câu trả lời của ta, Định Quốc hầu vô cùng hài lòng.
Hầu gia nắm trong tay binh quyền, Hoàng đế hết mực kiêng dè.
Nhìn vào gương mặt ta, Định Quốc hầu cất tiếng cười sang sảng:– Tốt lắm, tuyệt diệu lắm, ông trời thương xót ta, ban ngươi cho ta.
Ta là người được Định Quốc hầu cứu thoát từ chốn loạn lạc.
Ngài thay ta an táng cha mẹ, huynh đệ, nhận ta làm nghĩa nữ, còn tuyên bố với bên ngoài rằng ta là đích nữ của Hầu phu nhân, chỉ vì cơ thể yếu nhược nên được đưa về quê dưỡng bệnh từ sớm.
Ta quỳ xuống đất, kính cẩn thưa:– Là nữ nhi phải cảm tạ cha, đã ban cho con một cuộc đời mới.
Hầu gia ánh mắt sâu xa, khẽ gật đầu:– Tốt, mưu tính mười năm trời, chỉ chờ một ngày này thôi.
3.
Trong yến hội ngày xuân, Thái tử lần đầu nhìn thấy ta.
Hắn chăm chú ngắm ta hồi lâu, rồi chậm rãi hỏi:– Ngươi có quen đích nữ của bá tước phủ, Trân Ngọc Đình chăng?
Ta khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng nét nghi hoặc nhìn hắn.
Hắn trầm ngâm:– Các ngươi thật giống nhau, chỉ khác là giữa chân mày nàng ấy có một vết bớt tựa hình đóa sen, càng làm tăng thêm vài phần ý vị.
Ta hơi ngượng ngùng, dịu dàng đáp:– Ta mới hồi kinh không lâu. Chẳng hay vị tỷ tỷ này hôm nay không tới sao?
Thái tử lắc đầu, trong mắt thoáng chút mất mát:– Nàng tránh né, không muốn gặp lại ta.
Ta bật cười, ánh mắt lấp lánh:– Công tử dung mạo thế này, đến nữ nhân cũng chưa chắc sánh bằng, làm sao lại có người không muốn thấy gương mặt ấy? Quả thực là không biết quý trọng.
Từ ngày hôm đó, Thái tử ghi nhớ ta.
Vị đích nữ của Định Quốc hầu, Cố Hàn Ngọc, người giống Trân Ngọc Đình đến lạ kỳ.
4.
Từ ngày đầu tiên bước vào phủ Định Quốc hầu, ta đã hiểu rõ lý do mình được chọn: vì ta có dung mạo giống Trân Ngọc Đình, vị thiên kim tiểu thư của bá tước phủ, người từ nhỏ đã khiến Thái tử một mực theo sau quan tâm chăm sóc.
Định Quốc hầu chẳng hề che giấu mục đích cứu ta, và ta cũng không giấu diếm việc bản thân đã sớm biết dụng ý của ngài.
Chúng ta luôn giả tạo gọi nhau là phụ tử, kỳ thực chỉ để diễn cho người ngoài xem mà thôi.
Ngài ban cho ta cuộc sống đủ đầy, còn ta thì giúp ngài hoàn thành đại nghiệp.
Định Quốc hầu bí mật mua chuộc người hầu, lén hạ chút thủ đoạn vào dược liệu mà Trân Ngọc Đình dùng hằng ngày, khiến nàng ấy đau bụng tiêu chảy hai, ba ngày liền, buộc phải vắng mặt trong yến hội mùa xuân.
Thái tử si tình lại ngây thơ, chỉ cho rằng giai nhân muốn né tránh hắn.
Cũng phải, nhà nào mà chẳng muốn tránh Thái tử? Tiến gần một chút, ngày hôm sau lời đồn đã bay khắp chốn, không khéo còn liên lụy đến gia tộc.
Nhưng ta thì không. Ta chẳng hề hay biết hắn là Thái tử, chỉ tưởng hắn là một công tử nhà giàu nào đó mà thôi.
5.
– Món gà hầm hạt dẻ này là do ngự trù trong cung đích thân chế biến, nàng nếm thử xem. – Thái tử ân cần gắp cho ta một miếng thịt gà kèm theo một miếng hạt dẻ.
Ta mỉm cười nhàn nhạt:– Đa tạ công tử có lòng, nhưng ta lại thích món gà hầm không có hạt dẻ hơn.
Thái tử thoáng ngẩn người, như muốn dò xét, hắn lại gắp lên một con tôm kho dầu:– Món này dầu nhưng không ngấy.
Ta không từ chối, dùng đũa nhón lấy, tao nhã thưởng thức xong một con tôm rồi mới từ tốn nói:– Hương vị quả thật ngon, nhưng theo ta thấy, tôm sống đem hấp hay luộc mới giữ được trọn vẹn vị ngọt thanh của tôm.
Gương mặt Thái tử cuối cùng không giấu được nét kinh ngạc lẫn hân hoan.– Ngay cả khẩu vị nàng cũng giống hệt nàng ấy.
Dĩ nhiên giống rồi, bởi đây là những thói quen mà Định Quốc hầu đã bỏ ra một số bạc lớn để mua chuộc tin tức. Ta còn hiểu rõ những sở thích của nàng ấy hơn cả chính mình.
Ta vờ như bất ngờ, nụ cười trên môi rạng rỡ:– Thật vậy sao? Vậy thì quả thật ta có duyên với vị tỷ tỷ ấy rồi.
Về diễn xuất, ngay cả ta cũng khâm phục bản thân. Rốt cuộc, mỗi ngày đều phải đóng kịch, không giỏi sao được?