10.
Từ sau ngày ấy, với Bá Dương phu nhân đứng ra bảo hộ, chẳng ai dám buông lời đàm tiếu bừa bãi về ta nữa.
Ta trở thành khách mời được tranh nhau mời đến mọi yến hội trong kinh thành.
Bất kể là đấu bóng mã, ném hồ lô, hay thi hội, cắm hoa, ta đều ứng đối hoàn hảo.
Thời gian thấm thoát trôi qua, chỉ có điều không thay đổi là ta vẫn vững vàng giữ lấy ân sủng hoàng quyền – đôi khuyên tai hoa mộc lan và cây trâm hoa ngọc.
Từ mùa hạ, ta đeo chúng mãi đến ngày Lập Thu – ngày các nữ quyến gia tộc công thần và thế gia tiến cung thỉnh an Hoàng hậu.
Hoàng hậu nhìn cách ta phục sức, khẽ cười nói:– Hàn Ngọc vốn có dáng vẻ thanh nhã, nhưng cũng nên mặc những bộ hoa phục để tôn thêm phong thái quý phái của Hầu phủ.
Ta cúi người hành lễ, kính cẩn đáp:– Phụ thân thường dạy rằng tiền tài là vật ngoài thân, tham nhiều lại chẳng ích gì. Người răn dạy chúng ta rằng, so với giá trị quý báu, quan trọng hơn là sự phù hợp. Mọi thứ Hầu phủ nhận được đều là nhờ ân điển của Hoàng thượng, hàng ngày phải khắc ghi trong lòng, không dám vượt quá bổn phận.
Hoàng hậu nghe vậy rất hài lòng, gật đầu khen:– Quả nhiên đúng như lời tỷ ta nói, thật là hiểu chuyện.
Khi rời cung, Hoàng hậu ban cho ta một xe trang sức và phục sức, còn sai quản sự cung nữ truyền lời:– Cô nương giờ đang độ tuổi như hoa, phải ăn mặc rực rỡ hơn mới hợp.
Tất nhiên, Trân Ngọc Đình cũng có mặt, nhưng theo tôn ti gia tộc, chỗ ngồi của ta vẫn cao hơn nàng ta một bậc.
Hoàng hậu tinh lực hữu hạn, một gương mặt giống hệt, bà chẳng muốn phí thời gian nhìn thêm lần thứ hai.
11.
Sau tiết Lập Thu, Bá Dương phu nhân mở tiệc tại phủ, mời các quý tộc đến thưởng hoa cúc, ăn cua, và làm thơ. Lần này, Thái tử cũng có mặt.
Tại thi hội lần trước, Trân Ngọc Đình bị ta đoạt mất hào quang, nên lần này nàng đổi sang vẽ tranh. Bức tranh hoa cúc nàng vẽ thanh nhã vô cùng.
Thái tử tán thưởng:– Tranh của Trân tiểu thư, dù so với quốc thủ cũng không hề thua kém.
Trân Ngọc Đình vừa khách sáo cảm tạ Thái tử, vừa cao ngạo nhìn về phía ta, ánh mắt như muốn nói:– Xem đi, chỉ cần ta khẽ động ngón tay, Thái tử liền vội vàng đến.
Theo ánh nhìn của nàng, Thái tử cũng quay sang ta. Lần này, ta không còn đeo đôi khuyên tai hoa mộc lan hắn từng tặng, mà thay vào đó là trang sức và y phục do Hoàng hậu ban cho.
Thái tử thoáng chút u sầu, bởi hắn biết rõ ta vốn luôn trân quý đôi khuyên tai ấy.
Hắn không kìm được mà hỏi:– Hàn Ngọc cô nương, nàng có biết vẽ tranh không? Nghe di mẫu ta nói nàng có tài văn chương xuất sắc.
Ta ngẩng đầu, khẽ mỉm cười:– Không dám. Trước mặt tỷ tỷ Trân Ngọc Đình, ta e rằng chỉ là múa rìu qua mắt thợ.
Trân Ngọc Đình hài lòng ra mặt, lúc tiệc tàn, nàng ngẩng cao đầu bước lên xe ngựa, nhưng lại suýt bước hụt, suýt ngã.
12.
Tiết trời thu cao trong xanh, ta cùng Định Quốc hầu ra ngoại ô câu cá, thu hoạch được không ít cá tươi ngon.
Định Quốc hầu sai người mang một giỏ cá đến tặng Thái tử, kèm theo một cuộn chữ mẫu mà gần đây Thái tử vẫn không ngừng tìm kiếm.
Ngày hôm sau, Thái tử trả lại cuộn chữ mẫu.
Hóa ra, quản gia sơ ý, thứ được gửi đi không phải là cuộn chữ mẫu, mà là một bức họa Thu Nhật Phong Thu Họa.
Quản gia quỳ dưới đất, khúm núm thưa:– Hầu gia đã dặn lấy cuộn tranh cuộn sẵn trong thư phòng, tiểu nhân mắt kém nên đã lấy nhầm.
Thái tử lại không hề tỏ ra tức giận, chỉ mỉm cười nói:– Không sao. Bổn vương hôm nay đặc biệt đến thăm chính là để hỏi về lai lịch bức tranh này. Quả thực đây là tác phẩm thượng thừa.
Định Quốc hầu cười đáp:– Là bức tranh do tiểu nữ Hàn Ngọc vẽ cảnh thu hoạch tại thôn quê hôm đi câu cá về. Chỉ là trò đùa nhỏ, mong Thái tử không chê cười.
Thái tử nghe vậy, mặt rạng rỡ vui mừng:– Hầu gia quá khiêm nhường. Trình độ hội họa của Hàn Ngọc cô nương có thể sánh ngang các danh gia. Hôm nay được chiêm ngưỡng, quả thực khiến bổn vương mãn nhãn. Sau này nếu có cơ hội, nhất định phải thỉnh giáo Hàn Ngọc cô nương đôi điều.
13.
Sau khi ngắm bức họa ấy, Thái tử liền mang một mối vướng bận trong lòng.
Ba ngày hai bận, hắn luôn lấy cớ tìm kiếm chữ mẫu, bàn luận cung thuật, hay đánh cờ để ghé qua phủ Định Quốc hầu.
Nhưng đúng lúc tiết trời thu sương nặng, gió lạnh buốt, ta không may nhiễm phong hàn, thân thể yếu nhược, chẳng tiện gặp khách, nên chưa từng bái kiến Thái tử.
Dẫu vậy, trong những ngày bệnh tật buồn chán, ta cũng cần có thứ để khuây khỏa, liền vẽ vài bức họa. Chỉ là những cảnh quen thuộc: cúc thu, lá phong, chim nhạn ngày thu, và một thiếu nữ dựa cửa sổ nhìn cảnh trong cơn bệnh.
Định Quốc hầu thương yêu ta, treo những bức tranh ấy trong thư phòng, ngày ngày ngắm nhìn như thể đang thấy ta ở bên.
Từng bức tranh một đều được Thái tử xem qua và hết lời tán thưởng. Càng ca ngợi tranh, lòng hắn càng khao khát được gặp con người phía sau những bức họa ấy.
Ta tính rằng thời cơ đã chín muồi, Định Quốc hầu bèn nhân dịp tổ chức tiệc mừng sinh thần phu nhân vào đầu tháng, rộng rãi mời khách khắp nơi tới dự.
14.
Trong tiệc mừng sinh nhật, ngoài những bàn tiệc hạng nhất, Định Quốc hầu còn sắp xếp nhiều hoạt động và phần thưởng nhằm mang lại niềm vui trọn vẹn cho quan khách.
Phần thưởng cho cuộc thi vẽ tranh là một bức Thu Cư Không Sơn Đồ của Nghi Doãn. Đây là bức tranh mà Trân Ngọc Đình đã từng sao chép không ít lần.
Nàng ta, như thường lệ, hăng hái bắt tay vào vẽ. Không ngoài dự đoán, bức tranh của nàng nhận được sự khen ngợi đồng lòng từ các quan khách.
Nhưng Thái tử vẫn không lên tiếng. Hắn nhìn bức tranh thật lâu, rồi hỏi:– Hàn Ngọc cô nương không vẽ sao?
Ta khẽ đưa tay che miệng ho nhẹ, đáp:– Ta không dám múa rìu qua mắt thợ, hơn nữa thân thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.