Mẹ đã làm xong thủ tục nhập học.
Các việc như mở tài khoản cá nhân, bảo hiểm, thuê nhà… đều tiến triển thuận lợi.
Ban đầu tôi còn lo, mẹ một mình ra nước ngoài sẽ rối tung.
Nhưng giờ xem ra, mẹ còn giỏi hơn tôi tưởng nhiều.
Tốt quá.
Tôi thở phào.
Một cơn nhẹ nhõm tràn tới, khiến tôi ngả người xuống giường.
Trong tầm mắt, là trần nhà chạm trổ cầu kỳ.
Những hoa văn lồi lõm, trong ánh sáng mờ tối, như từng chiếc răng nhọn hoắt.
Hai mươi năm trước, mẹ bị chúng nuốt chửng, kéo vào cái lồng giam xa hoa này.
Suýt nữa bị cắn nát.
May mắn thay.
Cuối cùng, mẹ không từ bỏ giãy giụa.
—— Đống hỗn loạn này, rốt cuộc đã chẳng còn liên quan tới mẹ nữa.
26
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Lại qua hai ba ngày, tôi nhận được tin nhắn của bố.
Tôi không trả lời.
Nửa tiếng sau, ông ta lại nhắn: “Bố ở cổng trường con, xuống đây, chúng ta nói chuyện.”
Tôi ngẩng nhìn ra ngoài cửa sổ, trước cổng trường chẳng có ai.
“Hiệu trưởng bảo, danh sách học sinh không có con?”
“Con bỏ học rồi à? Mẹ đồng ý chưa?”
Ngốc thật sự.
Tôi cạn lời, bấm gọi lại: “Ông ở cổng trường nào?”
“Còn trường nào nữa? Anh Hoa chứ đâu!”
Anh Hoa là ngôi trường bố và mẹ từng học,
trường quý tộc hàng đầu thành phố,
lựa chọn duy nhất cho giáo dục sơ cấp của giới thượng lưu.
Nhưng——
“Tôi không học ở Anh Hoa. Tôi học Nhất Trung.”
Trường công trọng điểm. Tôi tự thi đậu vào.
“Nhất Trung? Con tới đó làm gì? Không phải học ở Anh Hoa sao?”
“Con của dì Vân Phi về nước muốn học tiếng Trung, ông quên rồi sao? Ông đã lấy chỗ của con cho nó.”
“…Là bố sai.”
“Không có gì sai cả. Quyết định đúng đấy. Tôi chỉ là một đứa con hoang, vốn không nên chen vào đám thiên long nhân.”
“Đừng nói vậy về bản thân. Là bố không đúng…”
“Yeah, whatever.”
“Con chờ bố, bố sẽ tới ngay.”
“Có thể đừng tới không?”
“Ngoan nào, bố sẽ đến.”
Ban đầu tôi không định để ý đến ông ta.
Nhưng cái xe to tổ bố đỗ chắn ngay cổng trường, sợ lát nữa tan học sẽ kẹt xe,
đành phải ra gặp.
Ông ta vẫn mặc bộ đồ mấy hôm trước,
vài lọn mái rủ dính bệt trên trán,
bọng mắt thâm vì thiếu ngủ,
cả khuôn mặt bóng nhẫy dầu, lộ rõ mệt mỏi và già nua mà ngày thường khó thấy.
“Mẹ con đi đâu, con biết đúng không?”
Ông ta nôn nóng hỏi.
Tôi vốn đã chuẩn bị sẵn một màn ứng phó trơn tru như mỡ,
nhưng khoảnh khắc đó lại quyết định không dùng: “Ừ, biết.”
Ông ta thở phào: “Tốt quá, chỉ cần bà ấy không sao là tốt—— bà ấy ở đâu?”
“Không nói.”
“…Hả?”
“Tôi không muốn để ông biết.”
“Vì sao!? Dù sao bố cũng là bố của con——”
Tôi bật cười lạnh: “Bố cái gì mà bố.”
“Con——”
“Tôi bao nhiêu tuổi?”
Ông ta tự tin há miệng…
không phát ra được tiếng nào.
Há hốc đứng đờ ra như con ếch ngốc.
“Ngay cả tôi mấy tuổi cũng không biết mà đòi làm bố tôi?”
“Lúc con sinh ra bố còn trẻ…”
“Thế sao mẹ biết? Mẹ già hơn ông chắc? Tôi năm nay mười sáu.
Cũng tức là, tính từ lúc ông lừa mẹ lên giường, đã tròn mười bảy năm—— ông là ve sầu mười bảy năm à? Ngần ấy năm không nghĩ đến việc động đậy lấy một lần?”
Mặt ông ta đỏ bừng. Vì tức.
Là cậu ấm thừa kế tập đoàn lớn, chắc cả đời Giang Nghiễn chưa nghe ai nói với mình như thế.
Nhưng ông ta chẳng làm gì được.
Chẳng lẽ đánh chết tôi?
Ông ta còn đang có việc phải nhờ tôi.
Thậm chí còn phải xin lỗi: “Đúng, cái đó là lỗi của bố.”
“Nhưng dù gì bố cũng là bố con, máu mủ tình thâm…”
“Thôi đi, tôi còn thân với cái cây ngoài cổng biệt thự hơn ông.”
“Con…” mặt ông ta càng đỏ.
Hít sâu hai hơi: “Cho dù con ghét bố, nhưng Ngọc Trân yêu bố. Con không thể đi ngược ý bà ấy.”
“Con cứ tưởng lo cho bà ấy, nhưng thực ra…”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Cười gì!?” Ông ta nổi đoá, “Bà ấy yêu bố! Vì bố mà——”
“Ông không chịu đăng ký kết hôn với bà ấy, cố ý hành hạ, phớt lờ đứa con bà ấy yêu nhất, còn ngang nhiên ngoại tình trước mặt bà ấy, thậm chí sai bà ấy phục vụ cả nhân tình của ông—— làm đến mức đó rồi, ông dựa vào cái gì mà nghĩ mẹ tôi vẫn sẽ yêu ông tiếp?”
“Bố…”
Ông ta khựng một nhịp, rồi bỗng lóe ra “cao kiến”: “Vậy sao trước đây bà ấy không đi?”
“Bố thừa nhận bố chưa đủ tốt, nhưng Ngọc Trân vẫn luôn bao dung bố …”
Đồ đàn ông khốn kiếp, tô hồng ký ức cũng giỏi.
Tôi đảo mắt: “Đừng tự dát vàng. Mẹ ở lại là để lo cho kỳ thi đại học của tôi.”
“Con mới mười sáu, sao lại…”
“Vì tôi nhảy lớp. Gen thủ khoa, khác hẳn thứ học dốt như ông.”
“Bố…”
“Ngay cả chuyện mẹ bỏ đi hai lần ông cũng không nhớ, bốn mươi chưa tới đã lú lẫn — gọi ông là học dốt còn khen đấy!”
Ông ta cứng họng.
Một lát sau vẫn cãi cùn: “Nhưng… sau đó bà ấy trở về mà…
Rồi chẳng phải vẫn ‘ổn’ đấy thôi?”
“Qua lâu rồi, sao tự nhiên lại…”
“Ổn” ư?
Hoá ra trong mắt ông ta, nỗi buồn và nhẫn nhịn của mẹ đều không tồn tại?
Chỉ cần không làm nổ tung là “ổn”?
—— Dù đã quen mùi, tôi vẫn tức sôi.
“Ổn cái đồ nhà ông!” Tôi giương ngón giữa thẳng mặt.
Quay lưng bỏ đi.
Ông ta đuổi theo sau: “Con gái, bảo bối, đừng——”
“Hồi đó bố còn trẻ…”
“Mọi chuyện quá đột ngột, bố chưa kịp điều chỉnh tâm lý nên mới…”
“Con nói giúp với mẹ, bố biết sai rồi, sau này sẽ sửa.”
“Chỉ cần bà ấy về, nhà mình ba người——”
Vừa nói vừa định chộp tay tôi.
Tôi giật mạnh ra: “Cút! Ai chung nhà với ông!”
“Bố… bố có tiền! Rất nhiều tiền! Bố sẽ cho…”
“Vậy ông chết sớm đi.”
“So với nhận bố thí, tôi muốn nhận thừa kế của ông hơn, thưa… bố… bố.”
27
Bố sa sút rất lâu.
Biệt thự biến thành trại tị nạn.
Mẩu thuốc, chai rượu, hộp đồ ăn, quần áo bẩn… vương vãi khắp nơi.
“Bố như này rồi, mẹ con không nói gì à?”
“Bà ấy yêu cái nhà này lắm, thấy thế này không xót sao?”
Gặp tôi là ông ta lại lẽo đẽo hỏi.
Hê hê.
Mẹ đoán trước ông ta sẽ “diễn” như vậy:
“Trừ khi hắn phá sản, bằng không đừng nói gì với mẹ.”
Tôi là đứa nghe lời mẹ nhất.
Không rò rỉ nửa chữ.
Mẹ đã tìm được nhà phù hợp.
Sắm sửa đồ đạc, bếp núc, trang trí chỉn chu.
Bạn bè, bạn mới ở trường còn tổ chức “tiệc tân gia”.