1.
Tôi phát hiện ra visa trong xe, tình cờ mở một trong hai phong bì mà tôi vẫn hay để sẵn tiền mặt để phòng trường hợp khẩn cấp. Không ngờ lại thấy một tấm visa bên trong, khiến tôi sững người, khó hiểu vô cùng.
Đặc biệt đó lại là visa Nga.
Ai mà không biết Nga đang trong thời chiến, lúc này qua đó chẳng khác gì tự chuốc khổ vào thân.
Trong phong bì còn có vài tờ giấy mỏng, tôi lôi ra xem kỹ thì thấy đó là thư mời nhận việc và một số giấy tờ cá nhân.
Mỗi tờ giấy đều ghi rõ ràng cái tên: Trọng Duy.
Trọng Duy là chồng tôi, chúng tôi đã kết hôn mười hai năm, có một con trai sáu tuổi và một con gái ba tuổi.
Thư mời ghi rõ: bắt đầu từ ngày mùng Một tháng sau, ông Trọng Duy sẽ chính thức được bổ nhiệm làm tổng kỹ sư thường trú của tập đoàn tại chi nhánh Nga, thời hạn công tác là năm năm.
Lúc đó đã là ngày 24, tức là chậm nhất cuối tháng này, chồng tôi sẽ lên máy bay sang Nga làm việc.
Vậy mà với tư cách là vợ, tôi hoàn toàn không hề hay biết.
Khi tôi ném tấm visa lên trước mặt Trọng Duy, sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.
Anh ta liền chạy lại bên con gái đang chơi xếp hình một mình, nói:
“Nguyệt Nguyệt, lại đây, bố chơi với con nhé, cái này không phải lắp thế này đâu.”
Anh ta hiểu tôi quá rõ. Biết tôi sẽ không gây chuyện trước mặt con cái hay cha mẹ.
Vậy nên suốt mấy ngày sau, tôi hoàn toàn không có cơ hội nói chuyện riêng với anh ta.
Lúc thì anh ta dỗ con gái, lúc thì nằm cạnh con trai ru con ngủ, lúc lại trò chuyện vui vẻ với bố mẹ.
Mãi đến đêm cuối cùng trước khi đi, anh mới giao hai đứa nhỏ cho ông bà nội, lặng lẽ ngồi bên mép giường tôi, im lặng nhìn tôi không nói lời nào.
Chúng tôi yêu nhau từ năm hai mươi tuổi, kết hôn năm hai mươi ba, đến nay đã quen nhau mười lăm năm.
Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra người đàn ông trước mặt mình lại có thể ích kỷ đến mức này.
Câu đầu tiên anh ta nói là:
“Anh sợ em sẽ cản, anh không muốn từ bỏ cơ hội này.”
Tôi tức giận đến nghẹn lời:
“Vậy anh để tôi phải làm sao? Một mình nuôi hai đứa con, còn phải chăm sóc cả ba mẹ anh?”
“Em cố gắng một chút đi, Miểu Miểu, cứ xem như vì anh, vì con. Lần này anh đi, khi trở về sẽ khác. Ít nhất anh cũng có thể lên chức phó tổng. Năm năm công tác, mỗi năm có mười lăm ngày phép, anh nhất định sẽ về thăm ba mẹ con.
Về lương thì, trong nước trả một phần, công ty bên kia trả thêm một phần nữa.”
2.
“Cố gắng? Anh nói nghe nhẹ nhàng thật đấy.”
“Con trai mới vào lớp Một, tất cả thói quen học tập và sinh hoạt đều đang trong giai đoạn hình thành. Nó cần thời gian thích nghi, mà gia đình cũng phải phối hợp theo. Đây vốn đã không phải việc dễ dàng. Nó không chỉ cần đưa đón, mà còn phải có người kèm cặp học hành.”
“Con gái mới vào mẫu giáo, nhận thức về quy củ còn rất yếu, mọi thứ đều phải làm quen từ đầu. Anh quên rồi à, trường mầm non có bao nhiêu rắc rối?
Tôi đã làm ba năm sổ tay phát triển và thủ công cho con trai, lúc đó anh nói sao?
Anh nói, sau này tất cả việc đó của con gái sẽ để anh làm!”
“Người khác còn có ông bà phụ giúp. Bố mẹ anh đã về ở cùng từ lúc mới năm mươi tuổi.
Mỗi tháng tiền sinh hoạt, tiền thuốc men đều là khoản không nhỏ, tôi chưa từng phàn nàn nửa câu.
Vậy mà giờ anh vì sự nghiệp cá nhân, lại còn chẳng thèm bàn bạc với tôi một lời, đã muốn trút hết mọi gánh nặng lên đầu tôi?”
“Trọng Duy, anh không chỉ ích kỷ, mà còn tệ hại!”
Cảm xúc tôi quá mức kích động, giọng cũng theo đó mà lớn dần.
Bên ngoài, mẹ chồng đã gõ cửa:
“Tiểu Miểu à, có gì thì nói nhỏ thôi, đừng to tiếng vậy chứ. Duy Duy là đàn ông, con mắng nó như thế không hay đâu. Mà cũng đã mười giờ tối rồi, hai đứa nhỏ đang ngủ, đừng làm chúng tỉnh.
Mẹ nói cho con biết nhé, lưng mẹ đau lắm đấy, nếu tụi nhỏ thức dậy thì con tự ôm mà lo lấy.”
Trọng Duy vội đáp:
“Mẹ, con đang bàn chuyện với Miểu Miểu, mẹ về phòng nghỉ trước đi ạ.”