7
Rời cung hồi phủ, thị nữ thân cận Nguyệt Lộ đã đứng đợi ở cổng, vừa thấy ta liền đưa lò sưởi tay ra:
“Tiểu thư, thế nào rồi ạ?”
“Chuẩn bị bút mực.”
Không muốn làm vật bị người khác khống chế, thì không thể tiếp tục thuận theo.
Ta tuy buông lời cứng rắn, nhưng cũng phải thừa nhận, tình cảnh Họa gia hiện nay vô cùng nguy hiểm.
Bằng không, bệ hạ đã chẳng dung túng cho Lục Bạch Du giẫm lên mặt mũi Họa gia như thế.
Cũng là muốn ta nhìn rõ hiện thực.
Chờ đến lúc vở kịch hạ màn, lại không nỡ vứt bỏ tài nguyên và thế lực quân doanh của Họa gia.
Thế nên mới ban ân làm bình thê, ngoài mặt là trọng thưởng, thực chất là chèn ép.
Còn một chuyện nữa.
Ta lấy từ trong tay áo ra một mảnh giấy mỏng, đưa vào lò lửa.
Đây là lúc rời cung, cô mẫu phái người đưa tới.
Trên đó viết:
【Hoàng thượng muốn gả Sùng Nguyệt cho Chiêu quốc để ổn định cục diện.】
Sùng Nguyệt là đứa con duy nhất của cô mẫu, nay vừa mới cập kê.
Thân thể yếu đuối, sợ lạnh, mỗi khi đông đến đều phải đóng cửa tĩnh dưỡng.
Mà Chiêu quốc, nằm phía bắc Đại Ung, quanh năm tuyết phủ.
Tuyệt đối không thể gả.
Hiện tại ép ta làm binh thê, nhưng về sau thì sao?
Ta day trán, trong lòng càng lạnh lẽo.
Họa gia đã thành cá nằm trên thớt của hoàng quyền, chẳng ai có thể tránh khỏi kết cục bi thảm.
Đã như vậy… thì…
Ta xoa ấm đầu ngón tay, viết gấp một phong thư, giao cho Nguyệt Lộ đem đi.
Đến khi nàng quay lại, ta đang uống rượu nơi hành lang.
Nguyệt Lộ ôm lấy chiếc áo choàng dày nhất trong phủ, xót xa phủ lên người ta:
“Tiểu thư đang nghĩ gì vậy?”
Ta ngước nhìn vầng trăng khuyết trên cao, khẽ thì thầm:
“Ta đang nghĩ… nửa đời đầu sống thuận buồm xuôi gió thế nào, nửa đời sau, cũng phải sống như vậy.”
Rồi là năm ngày chờ đợi.
Sáng sớm ngày thứ sáu, ta mang theo đồ vật gửi từ Vân Châu, vào cung cầu kiến.
8
Ta không quan, không chức, vốn không thể diện thánh ở thư phòng.
Nhưng nghe nói Chiêu quốc dâng lên kỳ trân kéo dài thọ mệnh, bệ hạ cao hứng, nội thị liền đưa ta thẳng đến.
Vừa đến cửa, liền gặp người quen.
Lục Bạch Du mặc triều phục, đứng thẳng tắp.
Bên cạnh là một nữ tử xinh đẹp kiều diễm, kề sát hắn vô cùng thân mật.
Hẳn là Tô Lan Ánh.
Vừa trông thấy ta, sắc mặt tái nhợt của Lục Bạch Du thoáng hiện vẻ kinh ngạc:
“Ngươi tới đây làm gì?”
Ta không liếc nhìn hắn lấy một cái, giữ vững khí độ:
“Thân thể Lục tướng quân quả thật không tệ, chịu ba mươi trượng vậy mà nay vẫn có thể ngôn đàm tiếu luận như người thường.”
Quả không ngoài dự liệu của ta, chỉ là qua loa lấy lệ.
Bệ hạ vất vả lắm mới thu phục được một nhân tài như vậy, hẳn là quý trọng lắm.
Lục Bạch Du không vui:
“Trượng phạt ta đã nhận, ngươi cũng không cần nói móc bóng gió. Chờ ngày khác, bệ hạ sẽ ban thưởng đưa đến phủ Họa gia.”
Một khi đã ban thưởng, thánh ý rõ ràng, thì hôn sự ấy không thể sửa đổi.
Ta cười nhạt, lười nói nhiều.
Lục Bạch Du nghiến răng:
“Họa Vân Lăng, ngươi tốt nhất—”
Lời còn chưa dứt, đã bị một người khoác tay cắt ngang.
“Huynh đừng cãi với tỷ tỷ.”
Tô Lan Ánh nhìn ta, ánh mắt trong veo như nước:
“Họa tỷ tỷ, huynh ấy cũng là vì lo cho tỷ, không muốn tỷ bị bàn tán vào ngày xuất giá, cũng cam tâm gánh chịu hậu quả vì chuyện trong triều hội. Mong tỷ chớ trách huynh ấy.”
Một câu nói, khiến sắc mặt Lục Bạch Du dịu hẳn đi.
Hắn đặt tay lên mu bàn tay nàng, trong mắt ngập tràn tán thưởng và cảm động.
Nam thanh nữ tú, đúng là một khung cảnh đẹp đẽ.
Ta khẽ cười nhạt:
“Tô phó tướng, cô quản Lục Bạch Du là chuyện của cô.
“Nhưng quản ta? Cô là gì?”
“Họa Vân Lăng!” Sắc mặt Lục Bạch Du sa sầm, “Nội thì nàng ấy là thê tử tương lai của ta, ngoại thì nàng ấy trấn giữ biên cương, hộ quốc an dân, là người ai cũng phải kính trọng.
“Lan Ánh có lòng thiện, mà ngươi lại dùng lời cay độc, đó là gia phong Họa gia dạy ngươi sao?”
“Huynh đừng nói thế…” Tô Lan Ánh vội vã ngắt lời, giọng đầy ủy khuất nhưng vẫn khéo léo an ủi:
“Tỷ tỷ sống lâu trong đế đô, lại là tiểu thư thế gia, có thành kiến với chúng ta cũng là thường tình. Sau này đều sống chung dưới một mái nhà, rồi sẽ có ngày tỷ ấy hiểu được lòng muội, huynh tin muội được không?”
Ánh mắt ủy mị, giọng điệu lại nhu hòa vừa phải, khiến người ta không thể trách cứ.
Quả là giỏi khơi lửa.
Ta cúi mắt, ngắm bàn tay của Tô Lan Ánh.