1.
Khi ta và Phương Hoa bị trói chặt đẩy tới dưới cổng thành, trời đang đổ tuyết lớn.
Phương Hoa khoác chiếc áo lông hồ ly dày cộp, tóc tai có chút rối loạn còn nước mắt thì rơi thành dòng vì sợ hãi.
Còn ta chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh, khắp người là những vết thương vì bị tr/a tấ/n mấy ngày qua.
Đừng nói đến khóc, chỉ thở thôi thì cũng đã khiến ta đau đến tột cùng.
Phía sau, binh lính Đại Lương đang bàn tán về vở kịch hay sắp diễn ra hôm nay.
“Hai nữ nhân này một là Phương Hoa quận chúa, người sắp được An Bình vương cưới làm thê tử, một là nha hoàn thân cận đã theo hắn năm năm, ta còn nghe nói quan hệ giữa họ không tầm thường. Ngươi đoán xem hắn sẽ cứu ai?”
Ba ngày trước, An Bình vương đã bắt sống được thiếu tướng quân của Đại Lương.
Còn Đại Lương thì nhân cơ hội vòng ra sau đánh úp, bắt được ta và Phương Hoa.
Một đổi một, nhất định phải bỏ lại một người.
Hôm nay chính là ván cờ định đoạt sinh tử.
Chẳng bao lâu sau trên tường thành xuất hiện một đội quân mã, họ xếp thành một hàng ngay ngắn, từ giữa đội ngũ ấy có một bóng người cao lớn bước ra.
Phó Nam An chắp tay sau lưng, y khoác trường bào gấm màu huyền, vạt áo tung bay phần phật giữa gió bấc rét buốt.
Sắc mặt y trầm mặc khiến người khác khó đoán tâm ý.
“Quận chúa và nô tỳ, thân phận cách biệt một trời một vực ta thấy tất nhiên phải chọn người tôn quý rồi.”
“Chuyện đó chưa chắc. Nghe nói thuở nhỏ An Bình vương từng rơi vào cảnh khốn cùng, bị Phương Hoa quận chúa chà đạp và ức hiếp. Khi ấy người che chở chịu đòn thay cho y chính là nha hoàn kia. Một bên là mối thù, một bên là ân nghĩa, ai mà biết được y sẽ chọn ai…”
…
Nghe những lời bàn tán phía sau, Phương Hoa quận chúa nghiến răng, trừng mắt nhìn ta hạ giọng mắng:
“Tiện tỳ, nếu ta là ngươi thì ta đã t/ự t//ử từ lâu. Dù Phó Nam An không cứu ta thì phụ thân ta, Tề Nguyên vương cũng sẽ tới. Đến lúc đó ta nhất định sẽ khiến ngươi chế//t không toàn thây.”
Lạnh quá, vừa cười nhẹ một cái ta đã hít phải một luồng khí lạnh sau đó liền ho ra một ngụm má/u.
“Quận chúa, biết đâu chừng ngài ấy không chọn ta thì sao…”
Phương Hoa khẽ cười khẩy.
“Ta từng suýt nữa dùng roi đánh chế//t hắn còn ngươi lại thay hắn đỡ lấy roi ấy, trên lưng ngươi đến giờ vẫn còn vết sẹo sâu thấy tận xương đúng không?”
“Nên hắn không thể nào chọn ta đâu…”
Lời còn chưa dứt thì Phương Hoa đã nghẹn lại, đồng tử nàng khẽ rung động.
Bởi vì trên tường thành, Phó Nam An đã giơ tay lên chậm rãi chỉ về phía nàng.
Sắc mặt Phó Nam An âm trầm, ánh mắt lướt qua người ta như thể chỉ là một cơn gió thoảng, cuối cùng dừng lại trên người Phương Hoa khóe môi y lạnh lẽo nhếch lên:
“Đường đường là Tuyên Uy tướng quân của Đại Lương mà cũng có lúc hồ đồ như thế? Một kẻ nô tỳ chẳng chút giá trị cũng xứng khiến bản vương phải khó xử sao? Giế//t thì giế//t đi.”
“Còn nàng ta, giữa ta và nàng ấy là mối thù khắc cốt ghi tâm. Nàng ta cho dù phải chế//t… cũng phải chế//t trong tay bản vương.”
Y nói từng chữ, từng lời, rõ ràng như chém đinh chặt sắt:
“Ta chọn Tề Phương Hoa.”
Từ đó về sau y không thèm liếc ta thêm một lần nào nữa.
Xung quanh vang lên từng đợt thở dài đầy thương hại.
“Ta đã bảo rồi, một tiện tỳ thì sao có thể sánh được với quận chúa kim chi ngọc diệp?”
“nam nhân đều như vậy, lúc cùng khổ thì kề vai sát cánh nhưng đến khi có địa vị rồi làm gì còn để tâm đến một kẻ hèn mọn…”
“Vậy còn tiện tỳ kia thì sao?”
“Không còn giá trị nữa, kéo về làm quân kỹ đi…”
“Ha ha ha…”
…
Giữa những tiếng cười ấy, Phương Hoa quay đầu nhìn ta không nói lời nào.
Trong ánh mắt phức tạp ấy của nàng có cả kinh ngạc lẫn thương hại.
Ngay cả nàng ta cũng không ngờ kẻ bị vứt bỏ lại là ta.
Nhưng ta thì đã sớm đoán được.
Một hồi lâu nàng mới cất tiếng gọi:
“Ta biết tên ngươi, Thẩm Thiên Xảo.”
“Ngươi rất nổi tiếng. Ai ai cũng biết bên cạnh Phó Nam An có một trung tỳ, từng chắn đao thay hắn, cùng hắn vào ngục, lấy thân làm lá chắn bảo vệ hắn suốt năm năm… Chẳng lẽ tất cả đều là giả sao?”
Ta chỉ cảm thấy má/u trong người mình đang dần lạnh ngắt.
Ta cười, nụ cười có chút gượng gạo.
Tất nhiên là thật.
Chỉ là… con người sẽ thay đổi.
2.
Phó Nam An vốn là con tư sinh của cố An Bình vương.
Mẫu thân y là một kỹ nữ nơi lò gạch nghèo khó, năm xưa An Bình vương bị người ta hạ dược trong lúc cấp bách đã tìm đến nữ nhân kia để giải tỏa dục vọng.
Sự tồn tại của Phó Nam An khiến ông ta không ngừng nhớ lại đêm hôm đó, một đêm như dã thú bị dục niệm sai khiến, khiến ông cảm thấy ghê tởm chính mình.
Sau khi kỹ nữ ấy qua đời Phó Nam An mới được đưa vào vương phủ.
Thế nhưng địa vị của y còn không bằng một tỳ nữ được sủng ái, y mặc những bộ y phục hạ đẳng nhất, làm những việc bẩn thỉu như đổ nước thừa và dọn chuồng ngựa.
Ta là một trong những nhóm nha hoàn được mua về vương phủ đúng vào ngày ấy.
Hôm đó trong phủ có chuyện tang.
Thế tử An Bình vương ngã ngựa mà chế//t.
Khắp nơi đầy rẫy những vị quyền quý tề tựu.
Phó Nam An vô tình nhặt được cánh diều của Phương Hoa quận chúa.
Phương Hoa quận chúa thấy y bẩn thỉu liền nổi giận, kéo theo một đám công tử ăn chơi chặn y vào góc tường, định lột sạch quần áo rồi ném y xuống ao cho “rửa ráy”.
Khi ấy đang là mùa đông lạnh giá, Phó Nam An nắm chặt vạt áo mỏng manh, trên mặt là nỗi nhục nhã không sao tả xiết.
Phương Hoa thấy y phản kháng thì nổi trận lôi đình.
Nàng ta rút roi đánh tới tấp, chẳng mấy chốc đã khiến y mình đầy thương tích má/u me đầm đìa.
Đến khi nàng ta lần nữa giơ tay lên thì Phó Nam An đã không còn sức phản kháng, cánh tay đang cố che đầu của y cũng buông thõng xuống.
Ta biết, roi ấy mà quất xuống… có thể lấy mạng y.
Vì thế ta lao người về phía trước.
Một roi ấy quất trúng ta, da thịt nứt toạc khiến ta đau đến thấu tim gan.
Tuyết lớn rơi lả tả trên gương mặt Phó Nam An, y ngẩng đầu nhìn ta, lông mi khẽ run, trong đôi mắt ấy như chứa cả một dải ngân hà.
Sau đó, An Bình vương bị tiếng huyên náo bên ngoài làm ồn nên đích thân bước ra.
Lão vương gia vừa mất con trai, lúc này đột nhiên như sực nhớ đến đứa con hoang bị bỏ quên năm xưa.
Ông ta nhìn chằm chằm vào Phó Nam An rất lâu, rồi đột ngột quay sang trước mặt quần thần thản nhiên mở miệng thừa nhận thân phận y:
“Chư vị chớ chê cười, đây là thứ tử mà ta nuôi tại trang viên vùng quê, thân thể nó yếu nhược, gần đây mới được đưa vào phủ để điều dưỡng.”
Nói đoạn, ông tùy ý chỉ về phía ta:
“Còn đứng đó làm gì? Mau đỡ công tử đi tắm rửa thay y phục.”
Từ đó, Phó Nam An từ một đứa con hoang từng phải giành ăn với chó lột xác thành công tử vương phủ.