3.
Tuyết lớn bay đầy trời, Phương Hoa được đưa vào thành, cánh cổng dày nặng lập tức khép chặt lại.
Còn ta, bị bỏ lại giữa quân địch hùng hổ như hổ lang rình mồi.
Tướng lĩnh Đại Lương cố ý kích động Phó Nam An, hắn lớn tiếng cười nhạo:
“An Bình vương đã không cần nha hoàn nhỏ này nữa, vậy thì chúng ta sẽ đưa nàng về từ từ ‘hưởng thụ’!”
Phó Nam An đứng nơi đầu tường, nét mặt không chút dao động.
“Cả đời này có lẽ đây là lần cuối cùng các ngươi gặp nhau. Chẳng lẽ không có lời nào muốn nói sao?”
…
Bàn tay buông bên người của Phó Nam An nắm chặt rồi lại buông ra.
Y tự nhủ phải nhẫn.
Người Đại Lương không còn chiêu gì khác, chỉ là đang khiêu khích y.
Y khó khăn lắm mới đi được đến ngày hôm nay.
Phụ vương của Phương Hoa, Tề Nguyên vương đang sẵn sàng bắt tay cùng y thôn tính ba cửa ải phía tây của Đại Chu, tương lai thậm chí còn có thể cùng nhau tiến thẳng về kinh thành.
Y không thể đánh mất liên minh cường đại ấy nên chỉ có thể chọn cứu Phương Hoa.
Còn Thiên Xảo…
Hiện tại ai ai cũng biết nàng là điểm yếu của y, chỉ riêng chuyện này đã khiến y đau đầu không ít.
Nàng càng được bảo vệ kỹ lại càng dễ trở thành mục tiêu.
Đây cũng là một cơ hội… để nàng biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt thế gian.
Chỉ là…
Khi nhìn thấy thiếu nữ gầy gò, đầy thương tích đang run rẩy trong gió lạnh kia, Phó Nam An chợt nhớ tới mùa đông năm năm trước.
Sau khi nàng bị Phương Hoa đánh roi đến phát sốt, y đã canh chừng nàng suốt một đêm.
Nhìn thấy đại phu bôi thuốc lên vết thương, dù phải moi cả một mảng thịt thối ra thì nàng vẫn nghiến răng không rên lấy một tiếng.
Mơ màng nhìn thấy y bên cạnh, nàng còn giơ tay lên… vỗ vỗ tay y an ủi.
Bàn tay mềm ấm ấy, khi ấy đã khiến trái tim y mềm nhũn một cách không ngờ.
Đó là cô nương kiên cường nhất mà y từng gặp trong đời.
Giờ đây, thái độ của y đã đủ để khiến người Đại Lương tin rằng y hoàn toàn không để tâm đến Thiên Xảo.
Chỉ cần nàng chịu đựng thêm một chút, y sẽ tìm cách cứu nàng ra.
Về sau… cho dù y cưới Phương Hoa thì nàng cũng sẽ được nâng làm quý thiếp.
Đến lúc đó sẽ không còn ai có thể ngăn trở họ nữa.
Phó Nam An siết chặt nắm tay.
Y cười lạnh:
“Một kẻ ngu xuẩn như vậy còn gì đáng nói? Kiếp sau đừng dại dột tin vào lời của nam nhân nữa.”
Ta ngẩng đầu nhìn y.
Bọn họ đều chờ đợi ta tuyệt vọng cầu xin nhưng không ai ngờ, ta chẳng nói một lời nào chỉ lặng lẽ xoay người bước vào xe tù.
“Đi thôi.”
Đại quân Đại Lương rút đi.
Ta không ngoảnh đầu nhìn lại một lần nào nữa.
4.
Sau khi ta phát ra tín hiệu rút lui, người tiếp ứng đã sớm trà trộn vào đội ngũ Đại Lương, thừa lúc tuyết lớn phong tỏa đường núi mà dựng nên cảnh xe tù rơi xuống vực, âm thầm cứu ta ra.
Chúng ta lên đường trở về kinh ngay trong đêm.
Ta dâng toàn bộ tình hình chiến sự nơi biên ải cùng mọi tin tức về Phó Nam An lên nữ đế, sau đó liền lui về trong phòng an tâm dưỡng thương.
Tất cả những ai đến thăm ta đều bị ta ngăn lại ngoài cửa.