1.
Nhà tôi có mỏ, và ba tôi là chủ mỏ.
Ông ấy người to, học hành chẳng bao nhiêu, lại có… vô số phụ nữ.
Mẹ tôi là vợ cả.
Khi còn “tại vị”, ngoài kia đã có đến ba người được ông ta sắm nhà, mở trà quán, mở tạp hóa — còn những mối quan hệ lén lút khác thì nhiều đến chẳng thể đếm xuể.
Mẹ tôi vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ, nói rằng đàn ông ai chẳng thế, chỉ cần mang tiền về nhà là được.
Cho đến khi một trong số mấy “tiểu thiếp” kia sinh được cả trai lẫn gái, nhờ có con nối dõi mà trở nên kiêu ngạo, lấy việc khiêu khích mẹ tôi làm thú vui mỗi ngày.
Nửa đêm bà ta gọi điện, nói rằng ba đang nằm cạnh mình.
Cười khẩy châm chọc mẹ tôi không sinh nổi con trai, sớm muộn gì sản nghiệp nhà họ Tần cũng thuộc về con của bà ta.
Sau đó, chẳng ít đêm, bà ta còn mặt dày dẫn người đến tận cửa nhà.
Ba tôi đúng là tra nam chính hiệu.
Không những không đuổi người đi, ông ta còn mắng mẹ nhỏ nhen, không có phong thái của một “chính thất”.
Rồi thản nhiên ôm nhân tình ra phòng khách ngủ.
Mẹ tôi nằm trong phòng, nghiến răng tức giận, miệng lẩm bẩm chửi “hồ ly tinh”, rồi lại đeo tai nghe cho tôi khỏi nghe thấy.
Trong ký ức của tôi, mẹ luôn là người chịu đựng, nhẫn nhịn đến đáng thương.
Nhưng trong sự thiên vị mù quáng của ba, mọi nỗ lực phản kháng của bà… đều trở nên vô vọng.
2.
Khi ba mẹ l//y h//ôn, tôi mới chỉ học l//ớp H//ai.
Người phụ nữ cả đời chưa từng đi làm một ngày, luôn muốn nắm toàn quyền tài chính trong nhà, hôm đó lại kiên quyết đến lạ — không nhận của ba tôi một đồng nào.
Ngay sau khi ký đơn l//y h//ôn, ba tôi liền cưới ngay người đàn bà kia.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Ngày ấy, bà ta thẳng tay ném hết đồ đạc của hai mẹ con tôi ra đường, vung vãi khắp nơi.
Hai đứa con của bà ta — con gái nhỏ hơn tôi n//ửa tu//ổi, con trai nhỏ hơn h//ai tu//ổi — chẳng biết phép tắc là gì, nhảy lên đống quần áo của chúng tôi, cười nói như thể đang giẫm lên chiến lợi phẩm.
Bà ta còn khinh bỉ nhổ nước bọt, nói rằng mẹ con tôi đáng đời.
Mẹ kéo tôi lại, lặng lẽ cúi xuống nhặt từng món đồ, cho hết vào túi cũ.
Sau đó, bà thuê một căn phòng nhỏ để hai mẹ con tạm sống.
Ba ngày liền, mẹ im lặng, không nói một lời, cũng chẳng rơi lấy một giọt nước mắt.
Đến ngày thứ tư, bà đi xin việc — làm nhân viên bán giày.
Mẹ nói, từ nay sẽ không dựa dẫm vào đàn ông nữa.
Bà phải sống cho ra dáng một con người!
Người đàn bà kia tên Trương Hồng.
Cô ta rất thích đến cửa hàng nơi mẹ tôi làm, ra vẻ kẻ cả, sai mẹ tôi mang giày cho mình thử.
Thích nhìn mẹ tôi quỳ nửa gối xuống đất, giúp cô ta xỏ giày.
Mẹ tôi — người từng là vợ cả danh chính ngôn thuận — vì mưu sinh, đành phải cắn răng hạ mình, phục vụ cho kẻ đã cướp đi tất cả.
Chuyện ấy không làm tổn thương thân thể, nhưng lại là nỗi sỉ nhục chí mạng đối với lòng tự trọng.
Mỗi lần tiễn Trương Hồng xong, về đến nhà, mẹ đều bùng nổ cơn giận dữ.
Đập cửa, ném đồ, rồi mắng tôi — vì sao tôi không phải là con trai?
Nếu tôi là con trai, cha đã chẳng bỏ rơi bà.
Bà đặt hết mọi hy vọng của mình lên người tôi.
“Doanh Nhi, con phải học thật giỏi, phải vẽ thật giỏi!
Đàn ông không thể tin được, con chỉ có thể dựa vào chính mình thôi!”
“Con phải vượt qua được con của Trương Hồng, để mẹ được nở mày nở mặt!”
“Con có biết để cho con học vẽ, mẹ đã phải trả bao nhiêu tiền không?
Mẹ phải quỳ xuống đất mang giày cho hồ ly tinh kia, nếu con không có thành tích gì thì tất cả những việc mẹ làm còn ý nghĩa gì nữa?!”
“Chỉ được 98 điểm thôi à?!
Cuối kỳ mà không đạt ba môn 100 điểm thì đừng gọi mẹ nữa!”
“Vẽ cho giỏi vào! Phải đạt hạng nhất toàn thành phố!
Để mẹ được hãnh diện với thiên hạ!”
Tôi không phải kiểu thiên tài, cũng chẳng bẩm sinh thông minh hơn ai.
Mọi thành tích tôi có đều đổi bằng mồ hôi và sự cố gắng gấp nhiều lần người khác.
Ngày ngày luyện đề, luyện vẽ.
Khi người khác vui chơi, khi người khác ngủ, khi người khác được yêu thương…
Tôi vẫn cắm cúi bên bàn học, bên giá vẽ.
Tôi hiểu từ rất sớm, tình thương của mẹ dành cho tôi không hề vô điều kiện.
Tôi phải vượt trội hơn tất cả, vì tôi là niềm tự hào duy nhất giúp mẹ ngẩng đầu với đời.
Mỗi khi mẹ nửa quỳ xuống đất giúp Trương Hồng đi giày, bà lại ngẩng đầu lên, bình thản hỏi: