9.
Vài ngày sau, Khương Quốc đưa đến một vị công chúa hòa thân.
Công chúa ấy dung nhan kiều diễm, phong thái yêu kiều, dù đứng trước Vân Phi – người được xem là tuyệt sắc trong hậu cung – cũng không hề thua kém, thậm chí mang một nét quyến rũ riêng biệt.
Khi nghe tin Kỳ Chiêu định lập công chúa ấy làm Hoàng hậu, sắc mặt Lý Vân Nhi lập tức trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Ta liền chủ động tìm đến nàng.
Vừa thấy ta, ánh mắt Lý Vân Nhi bùng lên lửa giận, như muốn xông tới bóp chết ta.
"Ngươi tới đây để cười nhạo bản cung sao?"
Ta lập tức lắc đầu, lấy vẻ mặt nịnh bợ, dâng lên nàng một lọ thuốc.
"Nương nương, từ khi vị công chúa ấy nhập cung, Hoàng thượng ba ngày năm lượt đến chỗ nàng, thậm chí còn nói sợ nàng nhớ quê, muốn tự tay xây một cung điện y hệt ở Khương Quốc."
Nghe đến đây, Lý Vân Nhi đập mạnh xuống bàn, tức giận quát:
"Gì cơ?! Ngươi nói Hoàng thượng muốn xây cung điện cho nàng ta?"
Ta gật đầu:
"Hiện nay, biên cương đang lâm nguy, tướng sĩ tiền tuyến khốn đốn, các đại thần trong triều đã bày tỏ sự bất mãn với cuộc sống xa hoa của hoàng cung. Thế mà Hoàng thượng vẫn sẵn lòng vì nàng ta mà lao tâm tổn sức, không tiếc nhận lấy tiếng xấu muôn đời."
Ta vừa nói dứt, Lý Vân Nhi đã giáng ngay một cái tát xuống mặt ta:
"Đồ ngu, Hoàng thượng muốn lập nàng ta làm Hoàng hậu, chẳng qua là để tránh chiến tranh với Khương Quốc!"
Trong lòng ta cười lạnh, nhưng ngoài mặt rưng rưng nước mắt, khẽ nói:
"Nhưng cho dù Hoàng thượng vì dân vì nước, không muốn chiến tranh, thì xây cung điện liệu có cần thiết không?"
Lý Vân Nhi thoáng lộ vẻ do dự, ta lập tức thêm mắm dặm muối, nói vài lời kích động nữa.
Ngọn lửa ghen tuông trong lòng nàng lập tức bùng cháy mãnh liệt hơn.
"Nhưng ngươi đến tìm bản cung, rốt cuộc có mục đích gì?"
Ta giả vờ khó xử, đến khi bị nàng giáng thêm một cái tát nữa, mới thốt lên:
"Nương nương, nô tỳ chỉ mong được sống yên ổn. Đêm ấy, Hoàng thượng uống say đã nói với nô tỳ rất nhiều về quá khứ giữa ngài và người. Chỉ khi đó, nô tỳ mới biết địa vị không thể lay chuyển của người trong lòng Hoàng thượng. Nô tỳ tự biết thân phận thấp hèn, không dám đối đầu với nương nương."
"Ngài thực sự… nhắc đến ta sao?"
Ánh mắt nàng thoáng hiện vẻ dao động, ngọn lửa giận dường như tạm lắng xuống, thay vào đó là sự hiếu kỳ và một chút hy vọng.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên đến sững sờ của Lý Vân Nhi, ta nghiêm túc gật đầu.
"Hoàng thượng nói, trong lòng ngài, ngoài nương nương ra, không còn ai khác. Nương nương là người đã cùng ngài vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất, làm sao ngài có thể quên được?"
Đôi mắt Lý Vân Nhi ánh lên những giọt lệ long lanh. Nàng khẽ run rẩy:
"Ta biết mà, A Chiêu sẽ không phụ ta."
Ta cúi đầu, giọng nói khẽ ngừng lại một nhịp:
"Chỉ là..."
Giọng nàng lập tức trở nên sắc bén:
"Chỉ là gì?"
Ta khẽ thở dài, đáp:
"Hoàng thượng nói, nhiều năm qua nương nương vẫn không thể mang long thai. Ngài buộc lòng để người ở vị trí tần phi, không thể lập làm chính thất."
Ánh mắt ta lướt qua bụng nàng, cố ý dừng lại vài giây:
"Nhưng nếu trước lễ lập hậu, nương nương có thể mang long thai, thì vị trí Hoàng hậu..."
Ánh mắt Lý Vân Nhi khẽ dao động, nàng lập tức cầm lấy chiếc lọ màu trắng trong tay ta, hỏi nhanh:
"Đây là gì?"
Ta cười nhẹ, giọng nói mang theo vẻ tán dương: