11.
Mẫu thân ta là vị Hoán Bì Sư cuối cùng của Nam Cương, nhưng hoán bì không phải như nghĩa đen của nó.
Nó không phải là lấy da thịt của một người ghép lên mặt người khác, mà thực chất là một phương pháp y thuật cao siêu.
Năm ấy, Nam Cương bùng phát một trận ôn dịch khủng khiếp. Những ai nhiễm bệnh không chỉ ngứa ngáy khắp người, mà còn tự cào cấu đến mức rách nát da thịt, lộ cả xương trắng. Cuối cùng, toàn thân họ bị hoại tử, đau đớn đến chết.
Mẫu thân ta chính là người đầu tiên phá giải được căn bệnh này.
Bằng đôi tay tinh tế và y thuật tài tình, người đã cứu vô số bệnh nhân đang cận kề lằn ranh sinh tử.
Khi đó, có một tiểu thư nhà thương gia giàu có chẳng may mắc bệnh. Vì nhiễm độc nhẹ, nàng chỉ bị lở loét vài chỗ trên khuôn mặt. Nghe danh mẫu thân ta, nàng lập tức vượt đường xa đến Nam Cương cầu y.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, mẫu thân ta đã chữa lành những vết thương lở loét trên mặt nàng, giúp nàng lấy lại dung mạo mỹ miều vốn có.
Chuyện này lan truyền khắp nơi, nhưng chẳng biết từ lúc nào, lời đồn đã dần biến tướng.
Người ta nói rằng mẫu thân ta có thể thay da đổi mặt, biến dung nhan của một người trở thành đẹp tuyệt trần, không ai sánh bằng.
Và từ đó, cái danh "Hoán Bì Sư" của mẫu thân ta không còn chỉ là một y thuật cao quý, mà trở thành một thứ gắn liền với tham vọng và dục vọng của con người.
Mẫu thân ta, từ một thần y nổi danh thiên hạ, lại bị người đời gán cho cái danh "Hoán Bì Sư".
Người ta đồn đại rằng mẫu thân có thể "khiến xương khô mọc thịt", thậm chí, qua đôi tay của người, ai đổi da cũng sẽ trường sinh bất lão, dung nhan mãi mãi thanh xuân.
Lo sợ những lời đồn vô căn cứ này sẽ dẫn dụ những kẻ mang dã tâm, mẫu thân đành bế ta lánh vào núi sâu để tránh thị phi.
Thế nhưng, ngay cả ở nơi hẻo lánh ấy, chúng ta vẫn không thoát khỏi tầm mắt của Lý Vân Nhi.
Nàng một thân một mình quỳ trước chân núi suốt mấy ngày liền. Mẫu thân biết rõ bản thân không hề có khả năng đổi da đổi mặt cho người khác, nên dứt khoát phớt lờ nàng. Nhưng ai ngờ, nàng lại kiên nhẫn chờ đợi hàng tháng trời.
Cuối cùng, lòng mẫu thân ta không đành, đành đưa nàng về nhà, thẳng thắn nói rõ sự thật. Nhưng Lý Vân Nhi lại không tin. Nàng nghĩ mẫu thân cố ý tìm cớ để từ chối.
Vì vậy, nàng ngày ngày khóc lóc ầm ĩ, khiến nhà ta không một ngày yên ổn.
Nàng nói, nàng muốn hoán bì chỉ để giữ lại trái tim một người.
Nàng kể rằng, nàng từng là thê tử kết tóc của một thiếu niên. Khi hắn chưa thành danh, nàng đã cùng hắn trải qua mọi cay đắng trong nhân gian.
Nàng từng dùng máu tươi của mình để cứu hắn khi sinh mệnh hắn nguy nan, từng làm mồi nhử, hy sinh danh tiết để đánh lạc hướng kẻ truy sát hắn.
Nhưng khi mọi chuyện kết thúc, nàng nghĩ rằng mình có thể cùng hắn hưởng những ngày ngọt ngào yên ấm. Nào ngờ, thiếu niên năm ấy lại không giữ lời thề xưa.
Hắn cưới thêm rất nhiều người, nạp vô số thiếp thất. Những cô gái ấy, tựa như những bông hoa xuân kiều diễm, chỉ trong thoáng chốc đã chiếm hết ánh nhìn của hắn.
Dần dần, nàng – người cũ, bị hắn quên lãng.
Nhưng nàng không cam tâm, không thể chấp nhận để bóng cây mà nàng khổ công vun trồng lại trở thành nơi người khác hưởng bóng mát.
Nàng chỉ đổ lỗi cho bản thân không sở hữu dung nhan khuynh thành để giữ lại trái tim hắn.
Vì vậy, nàng quỳ gối trước mẫu thân ta, khẩn cầu người ban cho nàng một khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành.
Nàng khẩn cầu mẫu thân ta cho nàng một cơ hội để đổi đời, sống lại cuộc đời mới.
Nàng còn nói, bất kể phải trả giá như thế nào, nàng cũng cam tâm tình nguyện.
Nghe đến đây, mẫu thân ta không khỏi mềm lòng, cuối cùng đã đồng ý yêu cầu của nàng.
Nhưng mẫu thân ta, một y giả của Miêu Cương, làm sao hiểu được những kỳ môn dị thuật như lời đồn đại?
Vì vậy, mẫu thân đã đưa cho Lý Vân Nhi một phương thuốc – thứ thực chất là loại độc dược do ta điều chế, mang tên Da Người Chết.
Loại dược này có thể khiến da người trở nên mịn màng như ngọc, tóc đen như mực, dáng vẻ thanh thoát nhẹ nhàng như một vũ công đang khiêu vũ. Tựa như một thi thể trở lại khoảnh khắc tỏa sáng cuối cùng trước khi chìm vào vĩnh viễn.
Nhưng thứ thuốc ấy, khi tác dụng đến đỉnh điểm, sẽ bắt đầu phản phệ, phá hủy cơ thể người dùng.
Và trên thế gian này, chỉ mẫu thân ta mới có thể điều chế được giải dược để hóa giải độc tính ấy.
Lý Vân Nhi mừng rỡ uống cạn bát thuốc, hoàn toàn không để tâm đến lời mẫu thân ta dặn dò sau đó.