Ngày xuất chinh, dân chúng xếp hàng dài tiễn biệt.
Tại cổng thành, Lục Diêu nhào vào lòng Vũ Văn Nghiệp, khóc nức nở.
“Điện hạ, chàng nhất định phải bình an trở về nhé.”
Vũ Văn Nghiệp động lòng, dịu giọng an ủi: “Ta nhất định sẽ về, Diêu Nhi. Đợi ta khải hoàn trở lại, ta sẽ cho nàng đội mũ phượng, khoác áo cưới, đón nàng vào cửa!”
Mười dặm tiễn đưa, cảnh chia ly nặng nề.
Nhưng vừa quay lưng, Lục Diêu đã cải trang nam, lén bám theo.
Trước khi đi, cô ta đeo một túi vải nhỏ, vào viện của ta khoe khoang: “Tỷ không tiếc phá hỏng thanh danh để trói buộc Thái tử, cuối cùng có thắng được ta đâu? Điện hạ nói rồi, không có ta, một ngày chàng cũng sống không nổi. Giờ ta đi gặp chàng đây!”
Cô ta còn nhớ đến ta, giờ này vẫn không quên gây sự.
Nhưng dù sao ta vẫn là tỷ, khuyên thì vẫn nên khuyên: “Quân doanh không phải nơi phụ nữ tự tiện ra vào, muội đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Gặp người trong lòng, ai mà chẳng vui, Lục Diêu cũng vậy.
Khuôn mặt xinh đẹp đầy niềm mong chờ: “Chuyện này không cần tỷ bận tâm, Thái tử đã có sắp xếp.”
Thấy cô ta không nghe, ta đành sai người mang đến bộ giáp vảy vàng.
Nhưng cô ta chẳng thèm liếc nhìn, vứt thẳng xuống đất: “Cảm ơn tỷ, ta không cần! Điện hạ sẽ bảo vệ ta. Tỷ không có phúc như ta đâu.”
Ta bảo người cất lại giáp.
Sai lầm lớn nhất của một người phụ nữ là gắn tương lai mình vào một người đàn ông.
Đàn ông vốn bạc tình, khi yêu có thể hái sao trên trời, khi hận có thể băm nát người phụ nữ ấy.
Họ giả dối, xảo quyệt.
Họ tráo trở, sẵn sàng lợi dụng ngay cả người thân nhất.
Hoàng đế muốn đối phó mẹ ta, không ngần ngại lợi dụng sự ngu ngốc của Hoàng hậu.
Cha ta muốn hại mẹ, sẵn sàng lợi dụng đứa con của người ông yêu.
Vũ Văn Nghiệp muốn diệt trừ ta và mẹ, có thể nhẫn nhịn bao năm, cuối cùng moi tim ta, thiêu đốt mẹ ta đến chết.
Đến thời khắc sinh tử, liệu hắn có chịu vì cô ta mà chắn đao?
Ta đã nhắc cô ta bao lần, nhưng kẻ đáng chết thì khó mà khuyên.