8
Trong lễ đầy tháng của đứa trẻ, ta chủ động đề nghị sắc phong Trân phi làm Trân Quý phi.
Chu Ninh Tấn nhìn ta bật cười:
“Hoàng hậu, Trân phi đã vì trẫm sinh hạ Trưởng tử. Công lao to lớn như vậy, chỉ phong làm Quý phi e là chưa đủ.”
Lập tức, yến tiệc vốn đang náo nhiệt liền trở nên tĩnh mịch như tờ.
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía ta, đến cả đứa bé đang khóc cũng bị bế lui ra sau.
Ta biết, Chu Ninh Tấn đã nóng vội.
Hậu cung, Trân phi sinh ra Trưởng tử. Địa vị trong cung đã vượt trên ta, tôn quý vô cùng.
Tiền triều, phụ thân Trân phi là Tống Hoài Cổ. Nay đã không còn bị phụ thân ta kìm chế, một tay che trời.
Thế nên hắn không thể chờ thêm, muốn ra tay với ta để ép phụ thân phải cầu xin, cam tâm tình nguyện trở thành lưỡi gươm trong tay hắn.
“Hoàng thượng, thần thiếp nguyện tự hạ mình, lui xuống làm phi.”
Ta không chút do dự, cúi người quỳ xuống.
Chu Ninh Tấn bước đến, siết chặt cổ tay ta bằng một tay. Nhưng trên mặt lại nở nụ cười ôn hòa:
“Hôm nay là lễ đầy tháng của Hoàng nhi, sao có thể nói những lời đùa cợt như vậy.”
Lời thì nhẹ nhàng, nhưng lực đạo nơi tay lại vô cùng tàn nhẫn.
Ta cúi đầu, nghiến răng chịu đựng.
Phế ta. Hiện tại hắn dám sao?
Nếu ta thật sự chỉ còn là một phi tần, vậy thì hắn còn gì để uy hiếp phụ thân ta?
Hắn tưởng ta tham luyến ngôi vị Hoàng hậu này sao?
Nếu không phải vì có những việc chỉ có thể làm khi ngồi ở vị trí này, thì chỗ này ai thích ngồi cứ ngồi.
“Sắc phong Trân phi làm Hoàng quý phi, nhiếp quản lục cung.”
Chu Ninh Tấn buông tay ta, quay sang phía Trân phi tuyên phong.
Trân phi lập tức như con khỉ cướp được quả đào, đắc ý nhìn ta mỉm cười một cái.
Ta khẽ gật đầu. Đẩy lại cây phượng trâm đang lỏng trước trán, rồi cũng mỉm cười đáp lễ.
Dù là Hoàng quý phi nắm quyền lục cung, thì sao chứ?
Nàng ta có thời gian, có tinh lực sao?
Không biết rốt cuộc đắc ý cái gì đây.
Kiếp trước nhìn ta cũng ngu muội như vậy sao?
Ta đã không còn nhớ rõ lúc ấy bản thân trông như thế nào nữa rồi.
Từ khi sắc phong Hoàng quý phi, mọi người trong cung đều ngầm hiểu rằng ta, vị Hoàng hậu này, đã ở thế nguy nan.
Sợ phụ thân lo lắng, ta bèn sai Thúy Hạ tìm cách đưa lời ra ngoài, bảo phụ thân cứ tiếp tục lôi kéo phe Tống Hoài Cổ. Đồng thời dốc sức bồi dưỡng sĩ tử xuất thân hàn môn. Không cần bận tâm đến ta.
Người ta gặp việc vui, thân thể cũng nhanh hồi phục.
Chỉ nửa năm sau, Hoàng quý phi lại có hỉ.
Nghe tin, ta vui vẻ sai Thúy Hạ mang sang không ít lễ vật.
Thúy Hạ vốn không vui, lúc trở về lại càng tức giận:
“Nương nương, mấy món bổ phẩm người ban cho đều bị vứt xuống ao nuôi cá cả rồi! Họ sao dám làm vậy! Người vẫn là Hoàng hậu cơ mà!”
“Nuôi cá thì nuôi cá, có gì đáng tức giận. Ra sân hái ít nho, ướp lạnh uống cho mát.”
Ta mỉm cười.
Xem ra vị Hoàng quý phi này đã định nuốt lời nuôi con hộ ta, không định để ta nhận lấy đứa trẻ kia rồi.
Đáng tiếc thật.
9
Ta bảo Thúy Hạ đi mời Lâm tần đến.
Nói cho nàng ấy mấy chiêu thủ đoạn tầm thường. Để nàng nhân lúc cái thai của Tống Trân bất ổn, giữ chân Hoàng thượng lại chỗ mình.
Rồi lại mượn cớ thân thể không khỏe, giữ Nhâm Thái y ở lại bên cạnh ta.
Chỉ mới nửa tháng, Tống Trân đã rối loạn tinh thần.
Giống hệt ta ở kiếp trước, một lòng muốn độc chiếm ân sủng, lại chẳng thể chịu nổi ai chạm vào dù chỉ một chút.
Nhưng Chu Ninh Tấn là Hoàng đế, hắn vốn dĩ không có trái tim.
Tống Trân vì muốn giữ lấy hắn, nên đã mặc kệ lời khuyên của thái y, khiến thai khí bị động.
Nhâm Thái y bị ta giữ chân, đám còn lại chẳng có ai đủ bản lĩnh giữ được đứa bé.
Cuối cùng vẫn là ta, giả vờ nén cơn đau bệnh, nhường Nhâm Thái y sang khám cho Tống Trân mới giữ lại được đứa trẻ.
Hôm sau, ta ngồi kiệu nhỏ đến thăm. Nàng ta cả mặt vẫn trắng bệch, yếu ớt không đứng nổi.
“May là giữ được đứa nhỏ. Nếu còn lần sau, thì khó nói lắm đấy.” Ta nói.
Tống Trân hừ lạnh:
“Ta đã thỉnh Hoàng thượng ra chỉ, lệnh cho Nhâm Thái y ở lại cung Tú Nguyệt của ta. Hoàng hậu nương nương, từ hôm nay, người nên lo giữ lấy mạng mình thì hơn.”
Ta giả vờ ngạc nhiên:
“Sao muội có thể vong ân phụ nghĩa đến vậy!”
“Hoàng hậu nương nương nói đùa rồi.” Tống Trân nói:
“Hoàng thượng sủng ai là phúc của người đó, có liên quan gì đến tỷ?”
Ta tức giận ôm ngực, phất tay áo bỏ đi.
Vừa ra khỏi cung Tú Nguyệt, ta đã không nhịn được mà bật cười. Lòng vốn còn chút không đành, nhưng giờ...
Từ đó, ta lấy cớ bệnh nặng không ra ngoài, đóng chặt cửa cung. Việc hậu cung giao hết cho Tống Trân xử lý.