Tống Trân sắc mặt tái nhợt:
“Tỷ tỷ, tỷ làm vậy là muốn cả nhà muội chết sao!”
Ta mỉm cười:
“Chẳng qua để đề phòng ngươi nuốt lời mà thôi. Nếu ngươi nghe lời, ta cần gì tự chuốc phiền não?
Ngươi không viết cũng được, vậy thì chỉ chết vài người. Nhưng nếu phụ thân ngươi chết rồi, nhà họ Tống các ngươi còn trụ được bao lâu?”
“Muội… muội viết!”
Tống Trân cắn răng đến bật máu. Sai nha hoàn thân tín mang ra một ống mực nước đặc chế, chữ viết xong không lâu sẽ biến mất, chỉ khi gia nhiệt mới hiện ra.
Viết xong, nàng ta cẩn thận cuộn giấy lại đưa cho ta.
“Vậy thì, ngươi cứ về dưỡng thai cho tốt.”
Sau khi Tống Trân rời đi, ta liền viết thư gửi cho phụ thân để kể hết mọi chuyện, còn gửi kèm theo nội dung bức thư của Tống Trân.
Ta bảo phụ thân nhân cơ hội này quét sạch nhà họ Tống đi.
Gửi cùng bức thư, ta còn gửi thêm một chiếc khăn lụa do chính tay ta thêu.
Thư gửi đi rồi, ta lặng lẽ chờ phản ứng của Chu Ninh Tấn.
Hắn đăng cơ mới ba năm, căn cơ chưa vững. Triều đình người tài hiếm hoi, hắn tuyệt đối không dám để Tống Hoài Cổ bị quét sạch, lại càng không để phụ thân ta một tay nắm cả triều cục.
Không lâu sau, ta nghe tin Lập nhi nôn mửa tiêu chảy, sốt cao không hạ. Chưa kịp điều tra nguyên nhân, Chu Ninh Tấn đã tuyên bố rằng Tống Trân sau sinh thần trí mơ hồ, ép con uống cả bát canh lạnh.
Ngay sau đó, hắn ra chỉ dụ chuyển Lập nhi sang cho ta nuôi. Giáng Tống Trân từ Hoàng quý phi xuống làm phi, thu hồi quyền quản lục cung.
Ta cố ý đi hỏi nàng vì sao lại ra tay độc ác như vậy.
Tống Trân chỉ khẽ lắc đầu, nói:
“Tàn nhẫn đâu phải ta.”
Không lâu sau, Chu Ninh Tấn lại triệu phụ thân ta vào cung thăm ta.
Lần này ông đến, nhìn ta thật lâu, không nói lời nào. Sau đó lắc đầu than:
“Nếu không phải vì ta phát hiện hình con thỏ thêu trên khăn, e rằng đã bị con dọa cho hồn phi phách tán rồi.
Con bây giờ gan cũng to quá rồi đấy.”
“Con biết phụ thân nhất định sẽ nhận ra. Khi xưa vì con thỏ ấy mà cha con mình đấu trí ba trăm hiệp còn gì.”
Ta cười tươi đáp lại.
“Mẫn nhi, con làm chuyện nguy hiểm thế này… rốt cuộc là vì điều gì?”
Phụ thân hỏi đầy bất lực.
“Sau này sẽ không thế nữa. Nay phụ thân và Tống Thượng thư kiềm chế lẫn nhau, con và Trân phi như nước với lửa,
Hoàng thượng thấy cả hai nhà đều có điểm ràng buộc, tất nhiên sẽ yên tâm hơ. Mà chúng ta… cũng dễ thở hơn.”
Phụ thân nghe xong chỉ khoát tay:
“Thật sự lớn rồi, tâm tư sâu kín đến nỗi ta cũng đoán không ra.”
Ta cười bảo:
“Phụ thân còn có nhàn rỗi để đoán tâm tư con, vậy tâm tư của mẫu thân đã đoán thấu chưa?”
“Ha ha ha!”
Phụ thân bật cười to:
“Con ta nói chí phải!”
12
Sau đó, phụ thân lại lôi ra mấy vụ án lặt vặt chẳng ảnh hưởng gì nhiều. Xử lý sạch sẽ cánh tay trái phải bên cạnh Tống Hoài Cổ, rồi liền kết thúc chuyện này.
Chu Ninh Tấn sợ phụ thân nhân cơ hội nhúng tay vào mấy chức vị bỏ trống kia, bèn hấp tấp chọn ra mấy sĩ tử xuất thân hàn môn vừa mới bước chân vào triều làm quan.
Hắn có ý muốn bồi dưỡng những người này thành thân tín, để về sau sử dụng cho riêng mình.
Chỉ tiếc…
Phụ thân đã sớm ngấm ngầm nâng đỡ phần lớn đám sĩ tử hàn môn từ mấy năm trước. Những người trẻ tuổi ấy lòng mang chí lớn, lại trọng nghĩa khí, vô cùng khâm phục vị quan thanh liêm, chính trực và gần gũi như phụ thân.
Huống hồ phụ thân chỉ đơn thuần dìu dắt, chưa từng đưa ra bất cứ yêu cầu trái pháp luật hay bất chính nào, lại càng khiến họ kính trọng phẩm cách của người.
Triều đình chính sự dần yên ổn.
Hậu cung cũng vậy.
Dưới sự điều dưỡng của Thái y Nhâm, thân thể Tống Trân ngày càng mê hoặc Chu Ninh Tấn hơn.
Ta thì không vội, chỉ dặn dò Tống Trân nhất định phải hầu hạ Hoàng thượng thật tốt. Nếu hắn sức lực không được, thì dùng thêm chút thủ đoạn đặc biệt, đổi thêm vài chiêu trò.
Không ngờ, Tống Trân lại liên tiếp sinh thêm bốn đứa con.
Mãi cho đến một ngày, nàng ta nói với ta rằng cho dù đã dùng hết mọi cách, Chu Ninh Tấn cũng chỉ thỉnh thoảng ra tay một chút rồi thôi. Khi này ta liền biết, thời cơ đã đến.
Ta bảo nàng bôi thứ hương phấn đặc chế lên bụng. Loại phấn đó mùi thơm thanh mát, nhưng bên trong lại pha trộn dược liệu gây ảo giác, kích thích dục vọng.
Nhâm Thái y biết chuyện, cố ý đến gặp ta.
Ông nói hiện tại thân thể Tống Trân bên ngoài trông vẫn khỏe, nhưng thực chất đã hư nhược không chịu nổi. Cách này tuy không hại đến nàng, nhưng nếu sinh hoạt quá độ, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nhất là khi nàng đang mang thai.
Ta chỉ nhàn nhạt dặn ông:
“Làm chuyện nên làm là được.”
Tống Trân sống hay chết không liên quan gì đến ta. Ta chưa từng ép nàng đi cầu lấy những thứ đó, người khiến nàng mang thai cũng không phải ta.
Ta chỉ là… thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
So với ta kiếp trước, nàng ta đã sống lâu hơn nhiều rồi.
Sau đó, Chu Ninh Tấn trông thấy rõ tâm trạng tốt lên, mỗi ngày đều ở trong cung Tú Nguyệt đến tận giữa trưa mới rời đi. ngay cả buổi thiết triều cũng nhiều lần trì hoãn.
Về sau, ta cho Tống Trân ngưng dùng loại hương phấn ấy. Không ngờ Chu Ninh Tấn lại đích thân mang cả hũ đến, vốc từng nắm lớn rải lên người nàng.
Nhưng thân thể Tống Trân đã không còn chịu nổi giày vò, ôm bụng đau đớn rên xiết không thôi.
Nhâm Thái y quỳ dưới chân Chu Ninh Tấn, nói rằng thân thể Tống Trân đã cực kì suy nhược, khó mà sống lâu.
Muốn giữ mạng, bắt buộc phải bỏ thai.
Tống Trân khóc lóc van xin, nhưng Chu Ninh Tấn lại lấy lý do "Hoàng tự làm trọng" mà chậm chạp không chịu đồng ý.
Mãi đến khi Tống Trân đích thân đến cầu ta.
Nàng ta gầy đến mức chỉ còn mỗi cái bụng nhô cao. Cả người khô héo, tiều tụy đến đáng sợ. Thế mà ngay cả như vậy, Chu Ninh Tấn vẫn không buông tha nàng ta.
Xem ra sau ngần ấy năm mài giũa, Tống Trân đã hoàn toàn trở thành công cụ phát tiết của hắn.
“Ta sẽ chọn vài người mới, dạy dỗ cho tốt, Hoàng thượng tự nhiên sẽ chẳng còn nghĩ đến muội nữa.” Ta nói.
“Tỷ à, muội chỉ muốn giữ lấy mạng, điều dưỡng cho tốt. Sau này… sau này vẫn còn có thể tiếp tục hầu hạ Hoàng thượng…” Tống Trân cúi đầu, cho dù đã rơi vào cảnh ngộ như thế, nàng ta vẫn không cam lòng mất đi sủng ái.
Nhưng một người nếu muốn ôm trọn mọi thứ… thì rất dễ chẳng còn giữ được gì.
“Tự ý phá thai là tội mưu hại Hoàng tự. Dù muội có cầu ta cũng vô ích. Trừ phi…” Ta dừng lại một lát.
“Trừ phi gì?”
“Trừ phi là gặp chuyện ngoài ý muốn… không giữ được.” Ta chậm rãi nói:
“Tốt nhất là do chính tay Hoàng thượng gây ra. Như vậy muội còn có thể đổi lấy thêm vài phần thương xót. Hiểu chứ?”
Tống Trân như bừng tỉnh, gật đầu nói: