1.
Phụ thân của ta là Đại tướng quân tiền nhiệm của triều đình Vân thị. Trước lúc lâm chung, ông trao binh phù lại cho ta, bảo ta tạo phản.
“Chi Nhi à, lúc phụ thân còn sống, Hoàng thượng không ít lần bóng gió muốn đưa con vào cung. Nhưng gia quy của Thẩm gia ta có một điều: nam không nạp thiếp, nữ không làm thiếp. Dù có là Hoàng đế cũng không được. Vì vậy ta mới cố tình đưa con ra chiến trường, khiến con chịu khổ. Lần này xuất chinh đến Tây Nguyệt, ta đã lập quân lệnh trạng, nếu thắng trận, hắn sẽ không còn cớ làm khó con. Nhưng... ta sắp không qua khỏi rồi. Tây Nguyệt hiểm ác khó đối phó, chẳng bằng phản luôn đi cho xong!”
Tạo phản ư? Nhà họ Thẩm đời đời làm tướng, trung quân ái quốc, nếu không tận tai nghe thấy, đánh chết ta cũng không tin phụ thân lại thốt ra lời đại nghịch bất đạo như thế.
Phụ thân là bậc trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, từ sau khi mẫu thân qua đời chưa từng tục huyền, một tay nuôi dạy ta khôn lớn.
Chỉ tiếc ông công vụ bận rộn, lại thường xuyên cùng Hoàng đế bàn bạc quốc sự, hiếm khi rảnh rỗi ở bên ta.
Ta từng oán trách phụ thân chỉ có quân vương trong lòng, mà không có ta. Thì ra, phụ thân yêu ta hơn tất cả!
Ta còn đang tự trách, phụ thân đã trút hơi thở cuối cùng.
“Phụ thân ơi, con nhất định sẽ báo thù cho người, san bằng Tây Nguyệt!”
Năm năm trôi qua, ta rốt cuộc cũng đánh bại được Tây Nguyệt, mới bắt đầu suy nghĩ xem có nên tạo phản hay không.
Không ai hiểu rõ hơn ta, chiến loạn đem lại đau thương mất mát cho bách tính đến mức nào. Ta thật sự không nỡ giương giáo mác với chính đồng bào của mình.
Vốn dĩ ta có thể quy ẩn núi rừng sống cuộc đời ẩn dật, nhưng các huynh đệ đã cùng ta vào sinh ra tử, thân chịu gió sương, máu nhuộm sa trường, đều vì mưu cầu công danh hiển hách, vinh quang cho dòng tộc. Bọn họ có thân nhân, có mộng tưởng, có tiền đồ rực rỡ...
Ta không thể phản, cũng không thể trốn. Ta muốn dẫn theo các huynh đệ quay về, trở thành bậc người trên người, hưởng chút vinh hoa phú quý, sống mấy ngày an nhàn thoải mái.
Nhưng vị cửu ngũ chí tôn chốn kinh thành kia sẽ đối xử với ta thế nào? Mọi sự vẫn chưa thể biết rõ, chỉ có thể từng bước dò đường.
Ngày ta khải hoàn trở về, Hoàng thượng thân chinh ra khỏi thành mười dặm đón tiếp, mở yến tiệc mừng công cho ta.
Lúc này Hoàng thượng nói muốn ban hôn cho ta, ta mới giật mình nhận ra mình đã là cô nương hai mươi hai tuổi, lớn tuổi rồi. Mà cái hôn sự này, khiến ta tiến thoái lưỡng nan.
Một là, trong mắt thiên hạ, Đại tướng quân từng chinh chiến sa trường giết người không chớp mắt, người thường không dám mơ tưởng, sợ chỉ cần ta không vui là mất mạng.
Hai là, đến cả Hoàng đế cũng phải nể ta ba phần, huống hồ là cưới về. Chỉ cần trò chuyện thêm vài câu cũng sợ bị Hoàng thượng nghi kỵ mà mất đầu.
Hoàng thượng quả thật giữ lời, không nhắc đến chuyện đưa ta vào cung. Nhưng hôn phu chỉ có thể chọn trong hai vị hoàng tử của người, khiến ta không khỏi suy tính.
Hoàng thượng năm nay mới ba mươi ba tuổi, đang độ tuổi rực rỡ phong hoa. Hai vị hoàng tử, lớn mới mười sáu, nhỏ mới mười bốn, trong mắt ta đều là mấy đứa nhóc chưa dứt sữa.
Huống hồ, chọn ai đi nữa cũng sẽ khiến đối phương sinh lòng vọng tưởng. Đến cuối ta e rằng sẽ bị gán cho tội mưu nghịch mà chết không toàn thây.
Ta dám chắc, Hoàng thượng đang bày mưu tính kế. Tây Nguyệt đã bình định, bên gối còn ai dám để ta ngủ yên? Giữ ta lại, sớm muộn cũng là tai họa.
Chỉ là hiện tại ta thế hiển hách, công lao hiển hách, nhất thời không tiện ra tay, nên mới muốn hy sinh một đứa con để đưa ta vào bẫy.
Trước mặt là thánh ân cuồn cuộn tưởng chừng lộng lẫy, kỳ thực lại ẩn chứa sát cơ. Ta chỉ còn cách cắn răng, hạ quyết tâm, liều mạng một phen.
“Thần... có thể chọn... Hoàng thượng không?”
Ta nghĩ nắp quan tài của phụ thân có khi sắp bật lên rồi, nhưng ta thật sự hết cách rồi!
Hiển nhiên Hoàng thượng không ngờ ta lại đi lệch khỏi kịch bản như vậy. Ngụm trà trong miệng người chưa kịp nuốt đã bị sặc, ho khan hồi lâu, mặt đỏ bừng mới cất tiếng hỏi: “Ái khanh... say rồi sao?”
“Thần rất tỉnh táo, Hoàng thượng. Thần không phải là muốn trèo cao mà là thật lòng kính ngưỡng người. Người khí phách ngút trời, tài hoa cái thế, dung mạo anh tuấn vô song. Ngoài người ra, thần thật sự không xem ai ra gì! Thần tuy tướng mạo tầm thường, không có sở trường gì, nhưng lòng này với Hoàng thượng một mực chân thành! Thần cam đoan, sau khi vào cung, tuyệt không tranh sủng ganh tị, không gây chuyện thị phi, chỉ lặng lẽ an phận làm nữ tử nhỏ bé sau lưng người!”
Nói một hơi xong lời tỏ tình đầy chân thành ấy, ta suýt nữa không thở nổi.
Văn võ bá quan, già trẻ lớn bé đều đồng loạt hít sâu một hơi lạnh.
Ngự sử Triệu Thủ Hòa quát: “Đại nghịch Thẩm Lệnh Chi! Ngươi dám vọng tưởng đến Hoàng thượng sao?”
“Ta không vọng tưởng Hoàng thượng thì chẳng lẽ vọng tưởng ngươi à? Cho dù ta muốn lấy, ngươi có dám cưới không? Nói trắng ra, ngươi còn đưa con gái vào cung, sao ta lại không thể tự đưa mình vào cung?”
Triệu Thủ Hòa bị nghẹn đến nói không nên lời, các quan viên định đứng ra phụ họa cũng đồng loạt ngậm miệng.
Tiên hoàng hậu đã qua đời nhiều năm, ngôi hậu vẫn để trống. Văn võ bá quan không ngừng đưa con gái tiến cung.
Nhưng Hoàng thượng mưu lược sâu xa, tuy thu nhận họ vào cung, lại để mặc các nàng đấu đá nhau, tuyệt chẳng ai có cơ hội ngóc đầu.