4
Hoàng thượng còn chưa mở miệng, Trân tần đã xông lên trước, chỉ tay vào ta: “Ồ, Thẩm Lệnh Chi, ngươi đến ngự thư phòng là để dụ dỗ Hoàng thượng đúng không? Nhưng Hoàng thượng từng có lệnh, hậu phi không được bước vào ngự thư phòng!”
Nên nàng ta mới đứng ngoài chặn người?
“Thần là Đại tướng quân, có việc trọng yếu cần bàn với Hoàng thượng!”
“Thật sao?” Nàng ta nhìn ta từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khinh miệt: “Cho dù ngươi lấy cái cớ này để vào được thì cũng vô dụng. Ngươi tầm thường không có nhan sắc, Hoàng thượng đâu có mắt kém đến thế!”
Nói rồi, nàng ta tự đắc ưỡn ngực, định khoác tay Hoàng thượng, còn cố ý lấy ngực cọ lên cánh tay người.
Hoàng thượng né rất nhanh, nhưng ta vẫn thấy... chướng mắt muốn chết!
“Đã vậy, nếu Hoàng thượng muốn ở bên Trân tần, thần xin đổi thời điểm khác để bẩm báo.”
Vừa xoay người, cánh tay đã bị người giữ lại. Người thấp giọng: “Không phải có việc sao? Vào trong rồi nói.”
Người vừa kéo ta đi vào ngự thư phòng, vừa phân phó Lưu Đức Trụ: “Trân tần tự ý xông vào ngự thư phòng, còn mạo phạm trọng thần triều đình, phạt mười trượng, giam lỏng ba tháng! Từ nay về sau, cấm bất kỳ ai tiến gần ngự thư phòng!”
Trân tần khóc lóc nhận tội xin tha, nhưng Hoàng thượng không thèm quay đầu lại, đẩy cửa bước vào, còn đóng chặt cửa sau lưng.
Ta mặt không cảm xúc, không biết nên mở lời thế nào. Dù người có bao nhiêu nữ nhân, cũng không thấy đủ sao?
“Sao vậy? Không nói chuyện à?”
“Hoàng thượng, thần thiếp đến cầu xin một ân điển.”
“Có chuyện gì cứ nói thẳng, đừng coi ta là người ngoài.” Người lại cười, vẫn là nụ cười dịu dàng khiến lòng người rung động ấy.
Nhưng ta chẳng có tâm trạng đùa cùng người: “Hoàng thượng còn định để nữ nhân khác tiến cung sao?”
“Lời này là sao?” Người vẻ mặt ngạc nhiên: “Hậu cung của trẫm người đã đủ rồi. Ngoài nàng ra, không ai được có ý nghĩ đó. Ai dám, sẽ giống con gái Ngô thị lang.. bị trẫm ban cho người khác.”
Thì ra là Ngô thị lang muốn đưa con gái vào cung? Khó trách! Nhưng người mà Triệu Duyệt thích rõ ràng không phải Ngô tiểu thư, nếu là thì y đã mừng rỡ từ lâu rồi.
Biết không có người khác tiến cung, ta mới yên tâm hơn, thuận theo lời người mà nói: “Nhưng mà, thần thiếp dung mạo thường thường, không chút sắc nước hương trời, sao lọt được vào mắt Hoàng thượng?”
“Trong lòng trẫm có nàng, thì nàng chính là tốt nhất. Mấy loại son phấn tục khí ngoài kia hiểu gì?”
Chỉ vài lời đơn giản, lại khiến lòng ta vốn đang rối loạn bình ổn lại.
Người nắm lấy tay ta, nghiêm túc nói: “Đức phi nương nương của ta, trẫm cam đoan với nàng… tuyệt đối không có nữ nhân nào khác được tiến cung! Sau này cũng tuyệt đối không có!”
Tim ta cuối cùng cũng buông xuống.
Người lại châm chọc: “Còn chưa vào cung, mà đã quản lý nghiêm như vậy, nhưng chứng tỏ nàng để tâm đến trẫm, trẫm rất vui đấy! A Chi, thật không ngờ nàng còn là một giấm chua nhỏ nữa.”
Ta đỏ mặt, cúi đầu, khe khẽ biện hộ: “Ai ghen chứ...”
Cảm thấy hơi thở người càng lúc càng gần, lòng ta hoảng hốt, đưa tay che miệng người: “Hoàng thượng, không được...”
Người cúi đầu, khẽ hôn lên lòng bàn tay ta. Cảm giác nóng rát tê dại khiến lông tơ toàn thân dựng đứng.
Người nhìn ta cười, ánh mắt đầy sủng nịch, rồi mới lui lại, nghiêm giọng hỏi: “Không phải nói có chuyện tìm trẫm sao?”
Ta âm thầm thở phào, lấy lại bình tĩnh, giả vờ thản nhiên: “Không có gì! Thần thiếp chỉ là...” ...chỉ là định giúp Triệu Duyệt ngăn Hoàng thượng cướp người trong lòng y. Lời tới miệng rồi, ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, im bặt.
Không phải chứ? Không phải đâu nhé! Triệu Duyệt… ta xem y là huynh đệ, y lại...
“Ta thấy nàng đến đây chỉ để đặt ra quy củ cho trẫm, còn nói không phải là tiểu giấm chua?” Nhìn bộ dạng người đắc ý tự mãn, ta cũng chẳng muốn vạch trần nữa.
“Phải, thần thiếp sợ Hoàng thượng thích người khác mà không thích thần thiếp. Lời Hoàng thượng từng nói, thần thiếp nhớ kỹ rồi. Người phải giữ lời đó đấy.”
“Nếu không giữ thì sao?”
“Không giữ... hừ, chờ chịu gia pháp đi!”
“Trẫm sợ quá đi, không dám không giữ lời đâu. Trẫm chỉ thích một mình A Chi thôi.”
Nói thì nói, cười thì cười, ta cũng không ngốc đến mức đi phân biệt thật giả. Một Hoàng đế, lẽ nào thật lòng vì ta mà từ chối thiên hạ nữ nhi?
Ta giúp người mài mực một lúc, rồi thức thời xin cáo lui. Dù người có vẻ không hề phòng bị, nhưng ta vẫn biết chừng mực… chính sự cơ mật, ta không nên biết quá nhiều.