1.
Trẫm nghĩ rằng bản thân mình chắc chắn là Thiên tử.
Tại sao lại nói thế à?
Bởi vì có một nữ nhân phát điên từ lãnh cung cứ một mực đòi ép trẫm uống canh bổ thận.
“Bệ hạ, thần thiếp làm tất cả chỉ để tốt cho ngài. Xin Bệ hạ thương vạn dân trong thiên hạ mà uống bát canh này.”
Trẫm vừa bước ra khỏi Dưỡng Tâm Điện, đã thấy nữ nhân điên đó bưng chén canh đứng chực sẵn ngoài cửa đại điện, ánh mắt dõi theo trẫm đầy mong chờ. Thỉnh thoảng nàng ta còn chu môi, làm nũng nhõng nhẽo.
“Hoàng thượng, ngài đang suy nhược, cần phải bồi bổ thật tốt.”
Suy nhược thân thể?
Trẫm đảo mắt một vòng, bao nhiêu cung nữ và thái giám đều cúi gằm, không ai dám hó hé gì. Chỉ có Nhàn phi cất giọng líu lo, hoàn toàn chẳng nhận ra những lời mình vừa nói có thể gây chấn động đến mức nào.
Trẫm tuy đã ngoài năm mươi, cơ thể có phần kém đi cũng là lẽ thường, nhưng ngươi đừng có nói huỵch toẹt ra như thế chứ.
Sắc mặt trẫm trùng xuống.
Nếu chẳng phải hôm qua mới cho nàng ra khỏi lãnh cung, giờ mà tống nàng trở lại cũng hơi mất hay, trẫm đã sớm quẳng nàng vào chốn đó một lần nữa rồi.
“Trẫm hiểu tấm lòng của Nhàn phi. Không còn việc gì nữa thì trở về đi.”
Trẫm thề, giọng điệu mình lúc này đã sắp hết kiên nhẫn. Nhưng có vẻ Nhàn phi vẫn chưa nắm được ý, lại đưa bát canh đến sát mặt trẫm, ánh nhìn xoáy thẳng vào trẫm.
“Hoàng thượng, uống bát canh này đi, thân thể ngài không thể vì sợ thầy mà giấu bệnh được.”
“Ngươi điếc hay sao mà không hiểu lời trẫm nói? Ý trẫm là cút!”
Nhàn phi ngẩn ra, trên khuôn mặt thoáng hiện vẻ buồn bã:
“Thần thiếp có ra sao cũng không vấn đề gì, nhưng mong Hoàng thượng hãy vì giang sơn xã tắc mà uống canh bổ thận này.”
[...]
Hiện tại, trẫm nghi ngờ bát canh kia có độc, nếu không thì sao Nhàn phi lại kiên quyết đến vậy. Trẫm hết chịu nổi, phất tay ra hiệu cho thị vệ lôi nàng xuống.
Có điều, Ngự tiền thị vệ của trẫm lại quỳ sụp xuống, “Bệ hạ, Nhàn phi nương nương không sai, nàng chỉ quá quan tâm đến ngài, xin ngài đừng làm thế.”
Nhàn phi cảm kích liếc nhìn Ngự tiền thị vệ, hai người đối diện nhau, tình ý dạt dào.
“Đúng vậy, Hoàng thượng, thần thiếp chỉ một lòng nghĩ cho ngài, có tội tình gì đâu!”
“Bệ hạ, nếu ngài làm vậy, vạn dân trong thiên hạ e sẽ nghi hoặc liệu người họ tôn sùng có phải là minh quân hay không.”
Trẫm: “......”
Ngay lúc này, trẫm hoàn toàn có thể cho ngươi biết, người mà ngươi trung thành là minh quân hay không!
“Trẫm mệt rồi, lôi hai kẻ này ra ché/m.”
May mà Hoàng hậu kịp thời chạy đến, cứu mạng hai người bọn họ.
Hoàng hậu đến cũng là để nhắc trẫm nhớ, tối nay còn có tiệc thiết triều.
Trẫm suýt nữa bị hai kẻ này chọc tức đến quên cả công việc.
2.
Yến tiệc hoàng cung đêm nay nhằm khoản đãi các tướng sĩ vừa khải hoàn từ biên cương trở về. Đặc biệt là vị chủ soái lần này, tuổi trẻ tài cao, chưa đầy hai mươi đã tinh thông binh pháp, dẫn quân đánh lui Man tộc, mang lại vinh quang cho Đại Hạ.
Trẫm rất hài lòng, ban cho hắn hàng loạt báu vật.
“Mục tướng quân quả đúng là bậc anh hào trẻ tuổi, phong thái xuất chúng. Cha huynh khanh trên trời nhìn xuống ắt cũng được an ủi.”
Cả gia tộc Mục thị trung nghĩa, cha mẹ của Mục tướng quân hi sinh trên chiến trường kháng Man tộc. Trẫm càng nhìn Mục tướng quân càng ưng ý. Giá mà trẫm cũng có được đứa con xuất chúng như vậy.
Nghĩ thế, bản năng muốn ghép đôi của trẫm bắt đầu trỗi dậy: “Vậy Mục tướng quân đã có người trong lòng chưa?”
Hoàng hậu nghe vậy không kiềm được liếc trẫm một cái.
Mục tướng quân thoáng nhìn phó quan kế bên, thấy đối phương không tỏ vẻ gì khác mới lắc đầu: “Bẩm Bệ hạ, thần hiện vẫn chưa muốn thành thân.”
Trẫm đành tiếc nuối từ bỏ ý định tứ hôn.
Đúng vào lúc bầu không khí đang vui vẻ, phó quan của Mục tướng quân bất thình lình quỳ sụp xuống giữa đại điện, cất giọng lớn: “Bệ hạ, thần muốn tố cáo Mục Lăng vốn là nữ nhi, lại cố ý giấu giếm tông tích đi tòng quân, hoàn toàn không xứng làm tướng quân.”
Mục Lăng cũng đứng dậy, nhìn phó quan với vẻ bàng hoàng: “Hứa Nguyện, ngươi…”
“Mục tướng quân, ta không thể để ngươi phạm sai lầm tày trời như thế. Bệ hạ, Mục Lăng khi quân, tội đó đáng trừng phạt.”
Trẫm im lặng, não vẫn còn lơ mơ, phản ứng đầu tiên là thấy may mắn vì chưa vội chỉ hôn cho Mục tướng quân.
Có điều, trẫm cũng chẳng thể kết luận ngay Mục Lăng thích nam nhân. Ai biết đâu nàng lại thích nữ nhi?
Trẫm là minh quân đấy chứ.
Sau khi phó quan kia dứt lời, cả đại điện im phăng phắc, Hoàng hậu cũng nhìn trẫm bằng ánh mắt đầy lo âu. Nàng với mẫu thân Mục tướng quân là chỗ thâm giao, tất nhiên không muốn đứa con duy nhất của bằng hữu mình gặp chuyện.
Mất một lúc, trẫm mới từ tốn cất lời: “Mục tướng quân là nữ tử mà lập được chiến công hiển hách thế này, quả thật chẳng kém đấng nam nhi.”
Mục Lăng trịnh trọng chắp tay, “Bệ hạ quá khen, thần nữ là con dân Đại Hạ, lại là hậu duệ Mục gia, lẽ nào để Man tộc giày xéo quê hương.”
Trẫm không kìm được vỗ tay, hô ba tiếng “Tốt”, chư vị đại thần cũng nhân đà mà khen ngợi.
Chỉ trừ…
“Bệ hạ!”
Trẫm trừng mắt: hôm nay sao nhiều kẻ chẳng biết nhìn sắc mặt thế cơ chứ!
“Mục Lăng đã lừa dối hoàng triều, đó là tội khi quân, phải chém đầu!”
Đồ... Nói năng hồ đồ!