4.
“Thường Kinh Nghĩa, ban canh cho Thiên Thiên cô nương.”
“Vâng.”
Tam công chúa hơi ngạc nhiên, “Phụ hoàng, người làm vậy là…”
Phò mã và Thiên Thiên cũng chưa hiểu chuyện gì.
Chỉ khi Thiên Thiên uống xong bát canh, kịch độc phát tác rồi ngã xuống, họ mới nhận ra dụng ý của trẫm.
Phò mã ôm lấy thi thể Thiên Thiên, nức nở: “Thiên Thiên, người đâu, mau cứu Thiên Thiên!”
Hắn níu áo Tam công chúa, “Cầu xin nàng, Lý Dung, ta không nên đánh nàng, hãy cứu Thiên Thiên đi…”
Tà áo Tam công chúa đã chạm xuống đất, dường như chẳng còn chút sức lực nào.
“Ta không tin! Ngươi là nữ nhi được bệ hạ cưng chiều nhất. Ngày trước ngươi có thể cứu cha ta, thì giờ cũng thừa khả năng xin bệ hạ cứu Thiên Thiên, đúng không?”
Phò mã nhìn nàng với ánh mắt chan chứa khẩn cầu.
Tam công chúa nghẹn giọng, “Nếu ngươi biết ta từng cứu cha ngươi, tại sao lại đối xử với ta như thế?”
Phò mã lặng thinh, tay siết chặt cổ tay nàng, Tam công chúa đau tới bật tiếng kêu. Bấy giờ cung nữ mới hốt hoảng ngăn hắn lại.
Hoàng hậu ghé sát tai trẫm thì thầm, “Bệ hạ, ma ma vừa kiểm tra, thấy trên người Tam công chúa chằng chịt vết thương.”
Trẫm không đáp, chỉ chờ Phò mã khóc đủ, rồi mới dõng dạc lên tiếng: “Ngươi quả nhiên si tình, vậy thì cho ngươi đi theo nàng luôn.”
Cả người Phò mã cứng đờ, vội buông thi thể Thiên Thiên, dập đầu bồm bộp: “Bệ hạ tha mạng! Thần bị lừa, tất cả là ả ta lừa gạt thần!”
Hắn mếu máo, còn đá vào thi thể Thiên Thiên để trút hận.
Trẫm tưởng hai kẻ này tình sâu nghĩa nặng đến mức nào, hóa ra chỉ là hạng nhát gan, nhu nhược.
Nếu hắn nguyện vì tình yêu mà chôn vùi cả gia tộc, trẫm còn nghĩ hắn là kẻ ngu trung.Nhưng giờ trẫm thấy hắn chỉ là một tên hèn hạ.
“Dung nhi, con nghĩ sao?”
Trẫm nhường quyền quyết định cho Tam công chúa.
Tam công chúa ngơ ngác nhìn thi thể Thiên Thiên không nhắm mắt, rồi nhìn Phò mã đang giận dữ đá thi thể người ta, cúi mặt xuống, “Dung nhi xin nghe theo phụ hoàng.”
Tốt, cũng may chưa ngốc đến nỗi xin tha cho hắn.
Dù sao vẫn là con gái trẫm, tiến bộ thế là ổn.
“Phò mã Tống Thần, lập tức đánh chết. Lễ bộ thị lang, cách chức, giáng làm thứ dân, ba đời không được bước vào quan trường.”
Trẫm tự thấy mình vẫn còn nương tay, chưa truy cùng diệt tận.
“Không! Bệ hạ tha mạng! Thần nhất thời bị ả tiện nhân kia dối lừa, Bệ hạ!”
“Bịt miệng hắn lại, ồn ào phiền phức.”
Bên ngoài rất nhanh trở nên yên ắng, chỉ còn mùi tanh của máu. Cung nhân vội bày túi thơm khắp nơi, mùi máu cũng tản đi.
Hai thi thể chỉ trong chốc lát đã dọn sạch không còn dấu vết.
Vì chuyện này, Tam công chúa buồn bã mấy ngày, sắc mặt tiều tụy. Trẫm nghĩ không thể để nàng ủ ê mãi, bèn ban mấy nam sủng cho nàng, còn cho nàng theo Mục tướng quân học võ. Trẫm không cần nàng lập công lớn, chỉ mong nàng có khả năng tự vệ.
Mấy nam sủng kia, Tam công chúa nhất loạt từ chối, gửi trả lại trẫm.
Còn chỗ Mục tướng quân, nàng lại chăm đến lui vô cùng.
Trẫm cứ tưởng mọi chuyện với Phò mã thế là yên, ai ngờ bảy ngày sau, Vinh thân vương lại trỗi dậy tạo phản…
5.
Vinh thân vương vốn là con trai hoàng đệ của Tiên hoàng. Trước nay, trẫm thấy hắn tỏ ra ngoan ngoãn nên mới phong cho hắn làm thân vương.
Không ngờ giờ hắn lại dám tạo phản!
Trẫm vừa giận vừa lấy làm khó hiểu.
Vinh thân vương chẳng có chút thực lực nào, danh tiếng cũng chẳng có, vậy mà quân lính của trẫm lại liên tiếp thua trận, giống như chỉ ăn hại không hơn không kém.
Cuối cùng, trẫm đành phái Mục Lăng đi dẹp loạn.
Mục Lăng quả nhiên bản lĩnh, trong cùng một ngày đã chiếm lại được một thành. Thế trận dần trở nên giằng co, đúng lúc ấy Thái tử cũng kết thúc đợt đi cứu tế và trở về.
Bên cạnh Thái tử còn có một nữ nhân yếu ớt.
Trải qua chuyện của Tam công chúa, trẫm thấy hơi “rùng mình” với kiểu nữ tử mảnh mai này.
Mà Thái tử cũng không khiến mọi người thất vọng khi lập tức mang đến cho trẫm một điều “bất ngờ”.
“Phụ hoàng, nhi thần muốn cưới Vân nhi làm thê tử!”
Thái tử quỳ rạp, “Vân nhi đã có mang, nhi thần không thể phụ nàng, mong phụ hoàng tác thành.”
Trẫm cảm thấy Thái tử ở cương vị đó quá lâu nên đầu óc bắt đầu mụ mị.
Hôn sự của hắn chính là do hắn tự cầu xin ba năm trước. Hôn thê là nữ nhi nhà Thái phó, tính tình ôn hòa, thiên hạ khen là tài nữ.
Trẫm vô cùng hài lòng về nàng dâu này, cũng rất coi trọng Thái tử.
Mấy tháng trước, trẫm phái Thái tử đi chống lũ. Mục đích là để hắn có dịp ghi dấu ấn trong lòng dân chúng, mà nghe đâu hắn làm cũng khá tốt. Trẫm định để hắn trở về chuẩn bị thành thân, ai ngờ lại xảy ra chuyện tày đình thế này.
Trẫm không thèm để ý đến hắn, “Hôn sự của con và nữ nhi Thái phó cũng đã đến lúc chọn ngày lành rồi. Tử Đồng (cách trẫm xưng hô thân mật với Hoàng hậu) thấy thế nào?”
Hoàng hậu quả là tri kỷ của trẫm, phối hợp rất ăn ý mà phớt lờ Thái tử, “Đứa nhỏ ấy thần thiếp gặp qua rồi, quả thật hiếu thuận lễ phép.”
“Phụ hoàng, nhi thần thề sẽ cả đời…”
Hoàng hậu cắt ngang: “Lần trước được triệu vào cung, nàng ấy không chỉ thông minh, lại còn giỏi cầm kỳ thi họa.”
“Phụ hoàng, mẫu hậu, con…”
Trẫm đứng lên, “Trẫm phải sang chỗ Thái phó đánh cờ, Thái tử lui xuống trước đi.”
Thái tử chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.
Đợi hắn đi khuất, trẫm mới cho mời quần thần, hỏi lai lịch của Vân nhi. Họ bẩm rằng Vân nhi là cô gái mồ côi Thái tử tình cờ cứu được. Cha mẹ nàng đều mất do lũ lụt, Thái tử thấy hoàn cảnh tội nghiệp, thương cảm mà đem theo bên mình, rồi nảy sinh tình ý.
Trẫm lắng nghe với vẻ mặt vô cảm.