7.
Ba ngày sau, tôi hẹn gặp Trần Hạo.
Địa điểm là quán cà phê dưới toà nhà công ty anh ta.
Lần này, tôi đến sớm.
Chọn một chỗ ngồi ở góc khuất, đặt điện thoại lên bàn, bật sẵn chế độ ghi âm.
Năm phút sau, Trần Hạo xuất hiện.
Anh ta trông tiều tụy hơn lần trước rất nhiều, mắt thâm quầng rõ rệt.
“Em hẹn anh ra đây làm gì?” Anh ta ngồi xuống, giọng chẳng mấy thiện chí.
“Chỉ muốn nói chuyện.”
“Nói chuyện gì?”
“Chuyện tiền.”
Anh ta bật cười lạnh.
“Lại là tiền. Tô Niệm, em có thể đừng thực dụng như vậy được không?”
“Thực dụng à?” Tôi nhìn anh ta. “870.000 tệ mà anh gọi là ‘thực dụng’?”
“Anh đã nói rồi, là em tự nguyện đưa.”
“Vậy sao?” Tôi nghiêng đầu nhìn anh, giọng đều đều. “Anh không nhớ lúc đầu anh nói gì với em à?”
“Anh… nói gì?”
“Anh nói căn nhà là tổ ấm của hai đứa. Nói cưới xong sẽ thêm tên em vào sổ hồng. Nói ‘vất vả cho em rồi, bảo bối. Trả xong tiền, nhà này sẽ hoàn toàn là của chúng ta’.”
Mặt anh ta hơi tái đi.
“Anh…”
“Trần Hạo, anh đã lừa tôi suốt 5 năm. Vừa nhận tiền của tôi, vừa yêu đương với người khác.
Anh khiến tôi tin vào tương lai, để rồi hoá ra, tất cả chỉ là một vở kịch.”
“Anh không lừa em!” Anh ta cao giọng, “Lúc đó anh thật lòng muốn cưới em!”
“Thật lòng?” Tôi cười khẽ. “Vậy sao ba năm trước anh đã qua lại với Chu Đình rồi?”
Anh ta câm nín.
“Trần Hạo,” tôi nói, ánh mắt không còn chút cảm xúc, “anh nợ tôi không chỉ là 870.000 tệ.
Anh nợ tôi 5 năm tuổi trẻ, nợ bố mẹ tôi lòng tin, nợ tôi tất cả những hy vọng tôi từng đặt vào ‘chúng ta’.
Nhưng những thứ đó, tôi không cần nữa.
Tôi chỉ cần — 870.000 tệ.”
“Anh không có tiền.”
“Anh có nhà.”
“Căn nhà đó không còn đứng tên anh.”
“Tôi biết.” Tôi nhìn anh ta thẳng thắn. “Anh chuyển tên cho Chu Đình, là để trốn tránh trách nhiệm, đúng không?”
Ánh mắt anh ta khẽ dao động.
“Anh…”
“Trần Hạo, anh có dám thừa nhận rằng 870.000 tệ đó là tôi đã trả thay anh tiền vay nhà không?”
“...Phải, thì sao?”
“Chỉ cần anh thừa nhận là đủ.” Tôi đứng dậy, giọng bình tĩnh. “Vậy thì, gặp nhau ở tòa.”
“Đợi đã!” Anh ta cũng vội vàng đứng lên. “Tô Niệm, em thật sự muốn làm đến mức đó sao?”
“Chính anh là người ép tôi đến bước này.”
“Chúng ta có thể ngồi lại thương lượng…”
“Thương lượng thế nào?”
“Anh có thể trả góp. Ba năm — không, hai năm. Mỗi tháng 30.000, hai năm anh trả hết.”
Tôi nhìn anh ta chằm chằm.
“Đây là giấy vay nợ, còn đây là ghi âm cuộc nói chuyện hôm nay.” Tôi rút tờ giấy vay nợ từ túi ra, khẽ giơ lên trước mặt anh ta. “Trần Hạo, anh nghĩ tôi tới đây để thương lượng à?”
Sắc mặt anh ta lập tức tái xanh.
“Giấy vay… em vẫn giữ à?!”
“Giữ.” Tôi đáp, không chớp mắt. “Suốt năm năm qua, tôi luôn giữ.”
“Em… Tô Niệm, em—”
“Hồi đó chính anh nói đây là cách thể hiện sự chân thành.” Tôi cất giấy vay nợ vào túi. “Bây giờ, nó là chứng cứ của tôi. Hẹn gặp ở tòa.”
Tôi quay người rời đi.
Sau lưng, giọng anh ta vang lên đầy tức giận và hoảng loạn:
“Tô Niệm! Rồi em sẽ hối hận!”
Tôi không quay đầu lại.
Tôi sẽ không hối hận.
Ngay từ giây phút tôi lựa chọn buông bỏ anh ta — tôi đã chắc chắn, mình không bao giờ hối hận.
8.
Một tuần sau, luật sư Lâm gọi điện thông báo cho tôi:
“Niệm, tòa đã chính thức thụ lý vụ kiện của em.”
“Lệnh phong tỏa tài sản cũng được phê duyệt rồi.”
“Tài khoản ngân hàng đứng tên Trần Hạo đã bị đóng băng.”
“Thế còn căn hộ?”
“Căn hộ thì hơi phức tạp hơn.” Luật sư nói. “Vì đã sang tên cho Chu Đình, nên hiện tại không thể cưỡng chế phong tỏa trực tiếp. Nhưng chúng ta đã nộp đơn yêu cầu hủy bỏ việc cho tặng. Cái này sẽ chờ phán quyết của tòa.”
“Hủy bỏ cho tặng?”
“Đúng. Vì Trần Hạo đang có nghĩa vụ tài chính, nhưng lại chuyển nhượng tài sản mà không có giá trị bồi hoàn — tức là cố tình trốn nợ. Đây là hành vi có thể bị tòa xem là gian lận tài sản. Nếu tòa đồng ý, căn hộ sẽ được chuyển lại về tên Trần Hạo, và chúng ta sẽ tiến hành cưỡng chế thi hành án.”
Tôi gật đầu.
“Thế bao giờ xử?”
“Tháng sau.” Luật sư nhìn tôi qua màn hình. “Niệm, em sẵn sàng chưa?”
Tôi đáp: “Sẵn sàng rồi.”
Ba ngày trước phiên tòa, Trần Hạo gọi điện cho tôi.
“Niệm, mình nói chuyện một chút được không?”