9.
Sau khi bản án có hiệu lực, Trần Hạo không kháng cáo.
Anh ta không còn đủ can đảm nữa.
Một tháng sau, căn hộ bị tòa án cưỡng chế thi hành, niêm yết rao bán.
Chu Đình bỏ trốn.
Nghe nói, đêm biết tin căn hộ không giữ được, cô ta đã thu dọn hành lý rời đi ngay trong đêm, đến lễ cưới cũng huỷ luôn.
Lễ cưới của Trần Hạo, chính thức sụp đổ.
Căn hộ bán được 1,6 triệu tệ.
Sau khi trừ các chi phí liên quan, số tiền còn lại – 930.000 tệ – được chuyển thẳng vào tài khoản của tôi.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn tin nhắn báo có tiền chuyển khoản, lặng người rất lâu.
870.000 tệ tiền gốc, hơn 60.000 tệ tiền lãi.
Không thiếu một xu.
Bạn thân nhắn tin:
“Tiền tới chưa?”
“Tới rồi.”
“Cảm giác sao rồi? Vui không?”
Tôi nghĩ một lúc, rồi nhắn lại:
“Không vui. Nhưng nhẹ nhõm.”
“Vậy là được rồi.” Cô ấy nhắn lại.
“Đến lúc khép lại mọi chuyện.”
Phải.
Đã đến lúc khép lại.
Năm năm tình cảm.
870.000 tệ bài học.
Mọi thứ… kết thúc rồi.
Tôi đặt điện thoại xuống, ngước nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Trời rất xanh.
Mây rất trắng.
Một cuộc sống mới — sắp bắt đầu.
Một tháng sau, bạn thân rủ tôi đi ăn.
“Nghe tin gì chưa?” Cô ấy hạ giọng, thần bí hẳn lên.
“Tin gì cơ?”
“Về Trần Hạo.”
Tôi đặt đũa xuống, nghiêng đầu nhìn cô ấy.
“Giờ anh ta phải đi thuê nhà sống trong khu tồi tàn gần khu công nghiệp.” Cô ấy nói nhỏ, “Căn nhà bán xong thì tiền chuyển hết cho cậu rồi, ảnh trắng tay hoàn toàn. Chu Đình bỏ đi, lễ cưới hủy, mẹ ảnh tức đến mức phải nhập viện.”
Tôi khựng tay.
“…Mẹ anh ta nhập viện?”
“Ừm… nghe nói là tức đến mức phải nhập viện đó.”
Cô bạn nhún vai:
“Cậu nghĩ mà xem, con trai sắp cưới vợ, cuối cùng vợ thì chạy, nhà thì không còn, ai mà chịu nổi cú combo này?”
Tôi không đáp lời.
Cô ấy liếc tôi một cái:
“Đừng bảo với tớ là… cậu mềm lòng nha?”
Tôi lắc đầu:
“Không có. Chỉ là cảm thấy…”
“Cảm thấy gì?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, giọng nhẹ như gió.
“Cảm thấy… anh ta cũng thật đáng thương.”
Cô bạn hừ một tiếng, mặt viết rõ hai chữ “không đồng tình”:
“Đáng thương? Cậu tỉnh táo lại đi! Anh ta lừa cậu 5 năm, moi cậu gần trăm vạn, còn định xù luôn khoản nợ! Giờ bị như vậy là do nghiệp tích đủ rồi, hiểu chưa?”
Tôi mỉm cười, không phản bác.
Ừ, đúng là anh ta đáng đời.
Nhưng mà, tôi không còn ghét anh ta nữa.
Vì hận – mệt lắm.
Tôi chỉ muốn sống tiếp phần đời của mình. Nhẹ nhàng. Rõ ràng. Và đàng hoàng.
Cô bạn bỗng đổi đề tài:
“À đúng rồi, hôm trước chị Luật sư kia – chị Linh đó – có hỏi thăm cậu đấy.”
Tôi hơi ngạc nhiên:
“Hỏi gì vậy?”
“Chị ấy hỏi dạo này cậu sao rồi, có khó khăn gì không, cần giúp gì thêm không. Nói chung là… thấy quan tâm ghê á.”
Cô ấy chớp mắt đầy ẩn ý:
“Tớ nghi nha… hình như chị ấy có chút để ý cậu đấy.”
Tôi ngẩn ra một giây rồi lắc đầu bật cười:
“Chắc chị ấy lịch sự thôi.”
“Biết đâu đó~”
Cô ấy vừa cười vừa đùa:
“Người đâu mà vừa giỏi vừa bản lĩnh, quan trọng là lúc cậu gục ngã thì vẫn ở bên cậu chiến đấu đến phút cuối. So với mấy gã đàn ông vô dụng thì chị ấy đúng là thiên thần rồi.”
Tôi không trả lời.
Sau bữa ăn, tôi một mình đi bộ dưới ánh đèn phố.
Gió đêm thổi qua, hơi se lạnh, nhưng lại rất dễ chịu.
Tôi chợt nhớ đến Trần Hạo.
Nhớ những lời anh ta từng nói:
“Tương lai của chúng ta sẽ rất tuyệt.”
Nhớ những lời dối trá anh ta thì thầm bên tai.
Nhớ khoản nợ tám mươi bảy vạn.
Nhớ tờ giấy vay tiền với dấu vân tay đỏ rực.
Nhớ ánh mắt tuyệt vọng của anh ta trong phiên tòa.
Rồi tôi bật cười.
Khẽ khàng. Bình thản.
Tất cả… đã là chuyện cũ.
Tôi đã tha thứ – nhưng không quên.
Tôi không còn yêu – cũng chẳng còn hận.
Từ bây giờ, tôi muốn học cách yêu thương một người.
Đó là chính tôi.
11.
Sau khi tiền được chuyển vào tài khoản, tôi làm hai việc.
Việc đầu tiên là trả lại 150.000 tệ từng vay bố mẹ. Tôi đặt tiền lên bàn, nói:
“Mẹ, đây là khoản trước con mượn ba mẹ.”
Mẹ tôi đẩy tay tôi ra, giọng run run: “Con ngốc à, ba mẹ đâu cần con trả lại.”
Tôi nhìn mẹ, trả lời rất nhẹ nhưng dứt khoát: “Con phải trả. Đây là điều con nên làm.”
Mẹ nhìn tôi rất lâu, vành mắt đỏ hoe: “Niệm Niệm, mấy năm nay con khổ rồi…”
Tôi lắc đầu, mỉm cười: “Không đâu mẹ. Chỉ là… con đã nghĩ thông nhiều thứ.”
Việc thứ hai, tôi đặt cọc mua một căn hộ nhỏ gần công ty. Diện tích chỉ 38 mét vuông, một phòng ngủ một phòng khách, tuy không rộng rãi nhưng đủ ánh sáng, đủ ấm áp, và quan trọng nhất: sổ đỏ chỉ đứng tên một người – tôi.
Ngày dọn vào nhà mới, tôi đứng trước cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ và ánh đèn thành phố. Trong lòng có một cảm giác rất rõ ràng: