Uống xong một bát thuốc, Trần thiếu gia liền tắt thở.
Tiểu Chước nói xong, mặt đầy thương xót:
“Không biết Thích phu nhân nghĩ thế nào, chẳng phải là hài tử của mình sao? Sao có thể đối xử tàn nhẫn như thế? Mà Trần thiếu gia đã chết rồi, Thích phu nhân vẫn còn cười. Lão gia nghe tin này, lại còn trách phu nhân vì gọi đại phu không kịp, chứ chẳng buồn rầu gì cả.”
Ta sững người.
Trong đầu như có sợi dây nào đó, chợt đứt phựt.
Tẩu tẩu — người từng hoài nghi lời Thích Mộ nói là thật — lúc này liệu có phải cũng đang nghĩ, người chết ấy là nhi tử của nàng?
Dù sao, có người mẹ nào lại nhẫn tâm đến thế?
Ta chẳng còn tâm trí nghĩ gì khác, vội mang giày lao ra khỏi phòng, chạy đến viện tẩu tẩu.
Tiểu Chước mặt tái nhợt, vội ngăn ta lại:
“Tiểu thư, lão gia đã cấm túc người rồi, người không thể ra ngoài…”
Ta nóng ruột đến mồ hôi đầm đìa:
“Tiểu Chước ngoan, để ta đi, ta có chuyện gấp, nếu ta không đi, tẩu tẩu sẽ chết mất. Ngươi yên tâm, nếu huynh trưởng truy cứu, ta sẽ tự mình gánh hết, tuyệt đối không liên lụy đến ngươi.”
Dứt lời, không đợi nàng đáp, ta lao thẳng ra khỏi viện.
Trước cổng viện còn có hai bà tử thô kệch canh giữ.
Ta khom lưng, chui tọt qua dưới cánh tay họ.
Ta đã mười hai tuổi, từ nhỏ theo tẩu tẩu làm việc, thân hình vốn linh hoạt, hai bà tử kia chưa kịp phản ứng đã để ta thoát ra ngoài.
Từ xa ta đã quay đầu nói lớn với họ:
“Giờ trong phủ xảy ra chuyện rồi, ta lo cho phu nhân, đến xem một chút rồi sẽ quay lại. Đừng la lối, huynh trưởng lúc này cũng chưa rảnh đâu. Nếu để huynh biết các ngươi làm ầm lên, e là các ngươi cũng chẳng được gì tốt đẹp.”
Nói xong, ta liền cắm đầu chạy.
Hai bà tử kia quả nhiên không đuổi theo.
Vừa đến bên ngoài viện của tẩu tẩu, liền nghe thấy huynh trưởng đang nói:
“Thôi được rồi, giờ hài tử cũng đã mất, ta cũng không ngại nói thật, Trần Ký Ân… đích thực là nhi tử của nàng…”
4
Chỉ nghe tẩu tẩu thét lên một tiếng thê lương, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Ta không thể nhẫn nhịn thêm, liền xông thẳng vào phòng.
Tẩu tẩu đã ngất đi, nha hoàn thiếp thân vội vàng gọi nàng, trong phòng hỗn loạn vô cùng.
Ta ngẩng đầu lên, liền bắt gặp vẻ mặt lạnh nhạt của huynh trưởng, cùng với nụ cười đắc ý trên gương mặt Thích Mộ.
Tim ta như bị ai đó bóp chặt.
Huynh trưởng nghiêng đầu liếc nhìn ta, chẳng nói một lời, dẫn Thích Mộ rời đi.
Ta siết chặt nắm tay, vội vã sai người đi mời đại phu.
Đại phu đến bắt mạch, nói tẩu tẩu vì tức giận công tâm mà phát bệnh.
Lại nói tẩu tẩu lao lực nhiều năm, thân thể vốn đã hao tổn nghiêm trọng, lần này… sợ là tổn thương đến căn nguyên…
Ta chỉ khẩn cầu đại phu cứ y theo phương thuốc mạnh nhất mà chữa, nhất định phải cố hết sức cứu lấy tẩu tẩu.
Ta ở bên trông nom tẩu tẩu suốt một ngày một đêm, nàng mới từ từ mở mắt.
Vừa tỉnh lại, nước mắt liền rơi lã chã, chỉ ngơ ngẩn nhìn trần nhà, lẩm bẩm:
“Hài tử… hài tử của ta…”
Trông như người điên loạn.
Lòng ta đau thắt, phất tay cho đám nha hoàn lui xuống.
Rồi ôm chầm lấy tẩu tẩu, thấp giọng nói:
“Tẩu tẩu đừng vội, chất tử vẫn bình yên…”
Ánh mắt tẩu tẩu lập tức sáng lên, nàng vội vàng nhìn ta:
“Trần Ký Ân… chưa chết phải không?”
Ta khẽ thở dài, đối diện ánh mắt nàng, chậm rãi nói từng chữ:
“Tẩu tẩu, bây giờ nhất định không thể nóng vội. Nghe ta từ từ kể cho nghe, được chứ?”
Tẩu tẩu gật đầu.
Thế là ta liền hạ giọng, kể lại từng chuyện xảy ra đêm nàng sinh hài tử.
Suốt một ngày một đêm ấy, ta càng lúc càng chắc chắn rằng chuyện năm đó, tuyệt đối không phải mộng.
Hồi ức như được giấc mơ kia gột rửa, từng chút một trở nên rõ ràng, ngay cả những chi tiết nhỏ nhất cũng lần lượt hiện lên.
Tẩu tẩu dường như vẫn còn hoài nghi, nghĩ rằng ta đang an ủi nàng.
Ta nằm xuống cạnh nàng, hỏi:
“Tẩu tẩu còn nhớ hôm đó người mặc y phục gì không? Huynh trưởng mặc gì?”
Tẩu tẩu nghĩ một lát rồi gật đầu:
“Nhớ chứ, vì hôm đó phu quân nói muốn dẫn ta ra ngoài dạo một vòng, ta vất vả lắm mới thay được y phục mới mua, nào ngờ vừa thay xong thì bị vỡ ối, không đi đâu được.”
Ta bèn đem từng món y phục trong ký ức ấy, từ vải vóc đến hoa văn, kể lại rõ ràng cho nàng.
Tẩu tẩu ngạc nhiên nhìn ta.
Ta mỉm cười:
“Nếu tẩu tẩu vẫn chưa tin, vậy có thể thử nhỏ máu nhận thân.”
Tẩu tẩu lại lắc đầu: