1.
Sắc mặt Phó Vân trầm xuống: “Tô Thanh Thanh, cô đừng quá tham lam.”
Tôi lập tức quay sang chị Lâm Sương đứng cạnh anh ta:
“Chị Sương à, người đàn ông này không ổn đâu. Ngay cả một trăm triệu tệ mà cũng tiếc. Anh ta rõ ràng thấy chị… không đáng giá tới vậy.”
Lâm Sương lườm tôi, ánh mắt oán trách nhìn về phía Phó Vân.
Phó Vân sĩ diện, trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng nói:
“Được, một ức tệ. Nhưng phải đợi công ty ký được dự án xong mới ly hôn. Trong thời gian đó, cô không được làm gì tổn hại danh dự của tôi.”
Tôi mơ hồ nhớ kiếp trước từng có một dự án cực kỳ quan trọng, ảnh hưởng đến sự phát triển tương lai của cả tập đoàn, Phó Vân cực kỳ xem trọng.
Tôi gật đầu, tỏ ý hiểu rõ, sau đó lại lần nữa giơ năm ngón tay ra.
“Thêm một ức nữa.”
Trán Phó Vân nổi gân xanh: “Tô Thanh Thanh, cô còn biết xấu hổ không hả!”
Lâm Sương phụ họa: “Tô Thanh Thanh, con người phải biết mình là ai. Cô nghĩ mình xứng đáng với cái giá đó à?”
Tôi trợn mắt kinh ngạc:
“Gì cơ? Ý chị Sương là… cái danh Phó phu nhân không đáng giá hai ức tệ à?”
“Còn nói đến mặt mũi á... Tổng Giám đốc Phó cùng chị lén lút mập mờ, vậy là còn giữ được thể diện chắc?”
Cả hai người họ sắc mặt lập tức tái mét, ánh mắt đầy lửa giận.
“Ui trời, đừng ngại, tôi hiểu mà~ Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thôi.”
“Yên tâm đi, tiền tới, tôi lập tức biến thành vệ sĩ tình yêu cho hai người liền!”
Phó Vân tức điên: “Tô Thanh Thanh, lòng tự trọng của cô đâu rồi? Vì tiền, cô ngay cả nhân cách cũng không cần nữa à?”
“Trước kia tôi nhìn nhầm cô rồi. Tôi tưởng cô có khí chất cốt cách hơn người, khác hẳn mấy kẻ chỉ biết nhắm vào ví tiền của tôi. Hóa ra... cũng chỉ cùng một giuộc!”
Tôi với Phó Vân khác biệt thân thế một trời một vực. Người ta đều nói tôi không xứng, rằng tôi là kẻ toan tính, mê tiền, chắc chắn là nhắm vào tài sản nhà anh ta.
Chính vì muốn giành lấy một chút thể diện và lòng kiêu hãnh, tôi từng cắn răng chịu khổ, ngoài chi phí sinh hoạt bắt buộc, tôi không lấy của Phó Vân một đồng, cũng chưa từng đòi hỏi anh ta mua cho tôi thứ gì xa xỉ.
Lấy chồng tổng tài mà vẫn phải còng lưng đi làm công ăn lương ba nghìn tệ một tháng.
Bây giờ nghĩ lại... tôi đúng là con ngốc số một thiên hạ.
Tôi lấy tay ngoáy tai:
“Tổng Giám đốc Phó, mai chuyển tiền, một xu cũng không thiếu nha~”
Nói rồi, tôi móc trong túi ra một hộp bổ thận hoàn, nhét vào tay Lâm Sương:
“Chị Sương, anh ta khỏe, thì chị cũng khỏe.”
Buồn cười chết đi được.
Một tổng tài tuổi còn trẻ mà đã phải uống thuốc bổ thận — xin lỗi, tôi không thèm.
2.
Tôi, một đứa trẻ mồ côi không bối cảnh, không chỗ dựa, có thể gả cho Phó Vân, tất cả đều nhờ vào khuôn mặt này — giống Lâm Sương đến bảy tám phần.
Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết.
Tôi cứ ngỡ đó là khoảnh khắc tình yêu của Lọ Lem rơi trúng mình.
Cho đến ngày Lâm Sương từ nước ngoài trở về, khí thế ngút trời xông thẳng vào nhà tôi, tát tôi một cái, rồi giẫm lên ngón tay tôi, lạnh lùng nói:
“Thứ hàng giả như cô, cũng xứng đứng bên cạnh Phó Vân sao?”
Lúc đó tôi mới biết, suốt ba năm qua, mình chỉ là kẻ thế thân cho người khác.
Ba năm trước, Lâm Sương không chịu kết hôn, cãi nhau với Phó Vân rồi bỏ ra nước ngoài.
Trong cơn tức giận, Phó Vân cưới tôi — một kẻ thế thân — chỉ để chọc tức cô ta.
Họ chơi trò giận dỗi của họ.
Còn tôi, lại đem cả tấm chân tình ra đánh cược.
Tôi không chịu ly hôn, tìm mọi cách níu kéo cuộc hôn nhân này.
Hạ mình, nhẫn nhịn, van xin anh ta nể tình ba năm vợ chồng mà đừng ly hôn, đừng bỏ rơi tôi.
Nhưng thứ tôi nhận được, chỉ là một tấm chi phiếu anh ta ném tới.
“Dù sao cũng từng là vợ chồng, đừng làm mọi chuyện khó coi quá.”
“Với mức lương hiện tại của cô, không ăn không uống cũng phải hơn ba mươi năm mới gom đủ một triệu tệ. Tôi đối xử với cô như vậy đã là rất tốt rồi.”
Tôi không chịu nhận.
Khóc lóc nói anh ta đang sỉ nhục nhân cách của tôi, sỉ nhục tình yêu tôi dành cho anh ta.
Lâm Sương trợn trắng mắt:
“Rõ ràng là ham tiền của A Vân, còn giả vờ thuần khiết cái gì.”
Tôi mắt đỏ hoe nhìn Phó Vân:
“A Vân, em thật sự yêu anh. Em sẽ chứng minh cho anh thấy.”
Rồi tôi xé nát tấm chi phiếu, tay trắng rời đi.
Để sống sót, ban ngày tôi đi làm, ban đêm chạy giao đồ ăn.
Cuối cùng, chỉ vì một đơn hàng được cộng thêm năm tệ phí vận chuyển, do quá mệt mỏi khi lái xe, tôi bị một chiếc xe tải lớn tông văng tại chỗ.
Sau khi chết, linh hồn tôi trôi dạt đến bên Phó Vân.
Tôi muốn xem, khi biết nguyên nhân cái chết của tôi, anh ta có tự trách, có hối hận, có vì tôi mà đau lòng rơi nước mắt hay không.
Dù sao thì trong mắt anh ta, tôi từng là đóa bạch liên hoa lương thiện thuần khiết, không ham tiền, chỉ yêu con người anh ta.
Đáng tiếc… tôi nghĩ nhiều rồi.
Cái chết của tôi chỉ đổi lấy mười giây khựng lại của anh ta.
Sau đó, anh ta khép điện thoại, khoác tay Lâm Sương đi dự tiệc tối.
Tôi tức đến mức… linh hồn chết thêm lần nữa.
Mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã trọng sinh, quay về đúng ngày anh ta đề nghị ly hôn.
Được thôi.
Bạch liên hoa thuần ái anh không thèm — vậy thì tôi tham tiền cho anh xem.
3.
Sáng hôm sau, tôi nhận được thông báo tiền chuyển khoản.
Nhưng vừa nhìn số tiền, sắc mặt tôi lập tức sầm xuống.
Chỉ có năm trăm vạn tệ.
Tôi gọi điện ngay cho Phó Vân, giọng không vui: