5.
Nửa tháng sau, kỷ niệm mười năm thành lập tập đoàn, Phó Vân bảo tôi đi cùng anh ta dự tiệc.
Tôi đồng ý ngay, không chút do dự.
“Được thôi. Nhưng mà nè, váy áo, giày dép, trang sức, chăm sóc da mặt, chăm sóc bàn chân… mấy khoản lặt vặt này thì Tổng Giám đốc chi trả nha. Coi như chi phí công tác ấy mà.”
Kiếp trước, tôi luôn sợ người khác nói mình ham tiền.
Đến cả trang điểm ăn mặc cũng dè dặt từng chút, đi cùng anh ta chỉ dám làm nền cho yên chuyện, chưa từng dám nổi bật.
Nhưng kiếp này thì khác.
Dù sao cũng sắp ly hôn. Có người chịu chi thì mình cứ hưởng, thứ cần mua thì mua, cái gì vui thì làm.
Mà hưởng thụ một mình thì buồn lắm, nên tôi lập tức gọi điện rủ cô bạn thân nhất — Dương Tửu — đi cùng.
Cô ấy… chính là người mà kiếp trước tôi nợ nhiều nhất.
Người bạn gái chí cốt, chân thành như rượu ngon, là "A Tửu" của tôi.
6.
A Tửu cũng là trẻ mồ côi.
Chúng tôi lớn lên cùng nhau trong trại trẻ, là người thân duy nhất của nhau trên đời này.
Biết tôi sắp ly hôn, A Tửu lo cho tôi đủ đường.
Cô ấy còn thuê cả thám tử tư, giúp tôi thu thập chứng cứ Phó Vân ngoại tình trong hôn nhân, chỉ mong tôi có thể giành được nhiều quyền lợi nhất có thể.
Còn tôi thì sao?
Tôi quay đầu… đem toàn bộ những bằng chứng đó giao lại cho Phó Vân.
Chỉ để chứng minh với anh ta rằng tôi yêu anh ta đến mức nào.
Rằng dù có chứng cứ trong tay, tôi vẫn không nỡ hủy hoại anh ta.
Trong thâm tâm, tôi còn ngây thơ mong chờ…
Phó Vân sẽ chấn động, sẽ cảm động, sẽ tỉnh ngộ, rồi quay lại cầu xin tôi tái hợp, diễn ra một màn “truy thê hỏa táng tràng” khiến người ta đau tim rớt nước mắt.
Rất tốt.
Anh ta đúng là có “đuổi”.
Đuổi theo… với cây gậy trong tay, muốn đánh tôi ra khỏi nhà.
Vì chuyện đó, A Tửu bị Phó Vân ghi hận, mất luôn công việc.
Cô ấy mắng tôi ngu.
Mắng tôi là não yêu đương.
Mắng tôi đáng đời bị Phó Vân đá.
Tôi tức đến phát khóc, gào lên với cô ấy:
“Yêu một người thật lòng thì có gì sai chứ?”
Chúng tôi cãi nhau tan nát, không vui mà chia tay.
Cho đến khi tôi chết… cũng không còn liên lạc nữa.
Nhưng sau tai nạn xe, người đầu tiên xuất hiện để lo hậu sự cho tôi… lại chính là A Tửu.
Cô ấy giúp tôi thu dọn thi thể, hỏa táng, chôn cất.
Hôm đó, tôi đứng ngay bên cạnh cô ấy.
Nghe cô ấy vừa đốt giấy tiền, vừa khóc, vừa mắng tôi là “não yêu đương”.
Mắng đến cuối cùng, cô ấy khóc không thành tiếng, nức nở nói từng chữ đứt quãng:
“Thanh Thanh… cậu quay về đi… tớ không mắng cậu nữa đâu…”
Sau đó, vì muốn đòi lại công bằng cho tôi, A Tửu lên mạng phanh phui chuyện Phó Vân ngoại tình trong hôn nhân với Lâm Sương.
Cô ấy chỉ mặt gọi tên, mắng Lâm Sương — kẻ chuẩn bị bước chân vào giới giải trí — là tiểu tam.
Thậm chí còn đứng tên thật tố cáo tập đoàn họ Phó trốn thuế, khiến cổ phiếu Phó thị lao dốc thảm hại.
Phó Vân hận A Tửu đến tận xương.
Anh ta mua chuộc người, bắt cóc cô ấy ra vùng hoang dã, hủy hoại trong sạch của cô ấy.
A Tửu cầu cứu không cửa.
Tuyệt vọng đến cùng cực, cô ấy lái xe, đâm chết Phó Vân và Lâm Sương, rồi đi tự thú, ngồi tù.
A Tửu… tất cả đều là do tôi hại cậu.
Yên tâm đi.
Kiếp này —
tôi nhất định sẽ không để cậu thất vọng nữa.
7.
Khi biết tôi định dùng tiền của Phó Vân để đưa cô ấy đi shopping, A Tửu hoảng hốt đến mức đòi kéo tôi đi gặp thầy bói, sợ rằng tôi bị ai đó nhập xác.
Ngày xưa, tôi từng phải dành dụm hai tháng lương chỉ để mua tặng A Tửu một chiếc vòng tay vàng mấy nghìn tệ nhân dịp sinh nhật.
Lúc này, nhìn tấm thẻ phụ trong tay, tôi thở dài cảm thán:
“Trước kia còn dại dột, giờ thì thông suốt rồi.”
A Tửu ôm chầm lấy tôi, nước mắt rưng rưng:
“Cuối cùng mình cũng có một người bạn thân phú quý rồi.”
“Tiêu đi! Tên đàn ông cặn bã đó lấy cậu làm người thay thế, trong khi thanh xuân của cậu còn quý giá hơn nhiều so với mấy đồng trong túi hắn!”
Chiều hôm ấy, chúng tôi tiêu tiền như nước.
Cái gì đẹp thì mua, cái gì dễ chịu thì mua. Cảm giác đúng là sung sướng khó tả.
Không ngờ lại đụng phải Lâm Sương.
Thấy tôi và A Tửu tay xách nách mang, cô ta nhìn hai người bằng ánh mắt khinh khỉnh:
“Đúng như tôi nghĩ, lúc đầu cô gả cho anh Vân chẳng phải vì tiền sao? Đúng là loại thực dụng, vừa ham tiền, vừa dắt người khác đi ăn ké.”
“Tô Thanh Thanh, anh Vân kiếm tiền không dễ. Cô dùng tiền của anh ấy mua đồ cho mấy người ngoài, anh ấy có đồng ý chưa?”
“Cô tưởng anh ấy là cây rút tiền chắc?”
“Đi trả hết mấy thứ đó lại cho tôi.”
A Tửu không nhịn được:
“Ồ, vợ hợp pháp thì không có quyền tiêu, còn cô thì có sao? Cô là người thứ ba đấy à? Để tôi xem cô đang cầm gì nào.”
Nói rồi, A Tửu lật túi trong tay Lâm Sương, một tấm thẻ đen rơi ra, mặt sau có ký tên của Phó Vân.
“Ôi trời, đồng hồ kim cương cơ đấy, hơn một trăm vạn tệ nha.”
“Thanh Thanh, mau báo cảnh sát đi. Đây rõ ràng là dùng tài sản hôn nhân để mua đó.”
Lâm Sương tức đỏ mặt, đẩy mạnh A Tửu:
“Ai là người thứ ba? Không được yêu thương mới là người thứ ba!”
“Anh Vân đã nói rõ với cô ta rồi, cô ta dựa vào đâu mà tiêu tiền của anh ấy?”
A Tửu còn định đôi co tiếp.
Tôi lập tức kéo cô ấy lại, sau đó… tát mạnh vào mặt mình một cái, rồi quỳ xuống, vừa khóc vừa nói:
“Chị Sương Sương, em sai rồi… Làm vợ mà lại tiêu tiền của chồng, em quá đáng lắm…
Tiền của anh ấy lẽ ra nên để chị tiêu mới đúng…
Em có lỗi, em không xứng sống nữa… Em đi chết đây…”
Một tiếng khóc thất thanh vang lên, khiến đám đông xung quanh lập tức ngoái lại nhìn.
Không hổ là bạn thân của tôi — A Tửu dù ban đầu còn ngơ ngác, nhưng nhập vai cực nhanh, không hề ngừng diễn.
“Thật vô lý! Vợ tiêu tiền của chồng, lại bị người thứ ba mắng chửi?”
“Đây là sự suy đồi của đạo đức, hay là vặn vẹo của nhân tính vậy trời?”
Xung quanh bắt đầu có người hóng chuyện, thậm chí có người giơ điện thoại lên quay clip.
Cười chết mất.
Phó Vân thì chỉ nhắc tôi không được làm tổn hại danh tiếng anh ta, chứ nào có nói Lâm Sương không được mất mặt đâu.
Huống hồ tôi và A Tửu hôm nay mặt mộc, đồ thể thao, ngày mai trang điểm vào thì chẳng ai nhận ra nổi.