4
“Chuyện mẹ cậu mình có nghe qua, thật sự rất tiếc. Nhưng Thanh Di à, có những cơ hội chỉ đến một lần.”
Tôi mở tập hồ sơ ra, cái tên dự án hiện ra ngay trang đầu —
“Giải pháp tối ưu thuế vụ xuyên biên giới khu vực Châu Á – Thái Bình Dương”, chính là dự án làm nên tên tuổi của Trương Vi trong kiếp trước.
Tôi gần như có thể đọc thuộc các mốc chính của nó.
“Cảm ơn cậu, mình sẽ chuẩn bị kỹ.” – Tôi gập hồ sơ lại, chợt nhớ đến tin nhắn kỳ lạ sáng nay –
“À đúng rồi, cậu có biết luật sư tên Trình Nguyệt không?”
Mạc Dư Vi cau mày nghĩ ngợi:
“Người của văn phòng luật Minh Lý? Hình như chồng cô ấy làm ở bộ phận pháp chế của tập đoàn mình thì phải. Sao vậy?”
“Không có gì đâu, hỏi bâng quơ thôi.” – Tôi lảng sang chuyện khác, nhưng trong lòng thì dậy sóng.
Kiếp trước tôi không hề quen biết luật sư này, sao cô ta lại chủ động liên hệ với tôi?
Ba giờ chiều, tôi có mặt đúng giờ tại văn phòng luật Minh Lý.
Lễ tân xác nhận tên tôi, ánh mắt có chút kỳ lạ:
“Cô Dư? Luật sư Trình đợi cô lâu rồi.”
Văn phòng của Trình Nguyệt nằm cuối hành lang.
Khi tôi đẩy cửa bước vào, một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi, tóc ngắn, đang gõ máy tính.
Cô ngẩng lên, tôi để ý thấy có một vết sẹo nhỏ phía trên chân mày trái.
“Cô Dư, mời ngồi.” – Giọng cô ấy trầm và dứt khoát –
“Tôi đoán bây giờ cô đang rất thắc mắc vì sao tôi lại liên hệ.”
Tôi gật đầu thận trọng:
“Đúng vậy, thật sự bất ngờ.”
Trình Nguyệt lấy từ ngăn kéo ra một phong bì:
“Tuần trước, có một người giấu tên gửi thứ này tới, yêu cầu tôi giao cho cô khi cô đến hỏi về nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ.”
Cô đẩy phong bì về phía tôi:
“Theo quy tắc nghề nghiệp, sau khi xác nhận nội dung không vi phạm pháp luật, tôi đã nhận ủy thác.”
Bên trong là một xấp ảnh —
Là cảnh mẹ tôi, Dư Quế Chi, đang trò chuyện với một người đàn ông trung niên trong quán trà, ảnh được chụp từ tháng trước.
Tấm cuối cùng là cảnh hai người trao đổi văn bản, dù hơi mờ nhưng có thể nhìn rõ chữ “di chúc”.
Tay tôi khẽ run.
Kiếp trước, sau khi mẹ mất, tôi mới biết bà đã âm thầm lập di chúc từ trước khi ba chị em chúng tôi tranh cãi, và để lại toàn bộ tài sản cho chị và em.
“Những bức ảnh này…”
“Nguồn hợp pháp.” – Trình Nguyệt ngắt lời –
“Cô Dư, theo Luật thừa kế và Luật bảo vệ quyền lợi người cao tuổi, nghĩa vụ phụng dưỡng và quyền thừa kế là hai chuyện tách biệt.
Dù cô có chăm sóc mẹ nhiều hơn cũng không đồng nghĩa với việc được thừa kế nhiều hơn.”