5
Không ai biết được, những kiến thức này là cái giá tôi đã trả bằng cả 15 năm thanh xuân.
Hai giờ sáng, mẹ đột nhiên sốt nhẹ.
Kiếp trước tôi đã hoảng hốt gọi bác sĩ trực, còn hiện tại tôi biết đó là phản ứng bình thường sau phẫu thuật.
Tôi dùng nước ấm lau người cho bà, thay túi đá, mọi động tác thuần thục như một hộ lý chuyên nghiệp.
“Thanh Di…” – Mẹ bất chợt nắm tay tôi, ánh mắt mơ hồ – “Sao con lại biết những việc này…?”
“Học được trong mơ.” – Tôi lạnh nhạt đáp, tay vẫn tiếp tục lau cánh tay bà.
6 giờ sáng, tôi tranh thủ lúc mẹ ngủ say, dùng điện thoại xử lý vài email công việc.
Lâm Thế Vân đã phản hồi đề án của tôi lúc 4 giờ sáng:
“Ý tưởng sắc sảo. 10 giờ sáng thứ Tư đến văn phòng tôi trao đổi chi tiết.”
Ánh nắng len qua rèm cửa. Trong đầu tôi đã luyện tập xong ba lượt bài thuyết trình cho dự án.
Mẹ tỉnh lại, tôi giúp bà rửa mặt, ăn sáng.
Mọi thao tác đều nhanh gọn, nhưng tuyệt nhiên không mang theo sự mềm lòng.
Đúng 8 giờ, Dư Chí Viễn ngáp dài xuất hiện ngoài cửa phòng bệnh:
“Chị hai, em tới rồi.”
Bộ vest của cậu ta nhăn nhúm, người phảng phất mùi rượu.
Tôi cau mày:
“Em uống rượu à? Vậy sao chăm mẹ được?”
“Chỉ uống hai ly thôi mà.” – Cậu ta xua tay khó chịu – “Chị về đi, đừng lắm chuyện.”
Mẹ thì lại đầy xót xa:
“Chí Viễn à, đừng làm việc quá sức… uống ít thôi con…”
Tôi dán tờ ghi chú các điểm cần lưu ý vào đầu giường.
Trước khi rời đi, tôi lặng lẽ chụp ảnh Chí Viễn trong bộ dạng lảo đảo cùng gương mặt đầy nuông chiều của mẹ, rồi lưu vào album bảo mật trong điện thoại.
Sáng thứ Tư, buổi thuyết trình dự án diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Lâm Thế Vân – một người đàn ông hơn bốn mươi, cao gầy, ánh mắt sắc như dao – gõ nhẹ ba lần lên mặt bàn khi tôi đề xuất phương án áp dụng sáng tạo các điều khoản thuế của Singapore.
Tôi biết đó là dấu hiệu ông ấy rất hài lòng.
“Cô Dư,” – Khi kết thúc buổi họp, ông ấy nói – “Cô có vẻ hiểu dự án này một cách đặc biệt sâu sắc.”
Tim tôi đập thình thịch:
“Tôi từng làm nghiên cứu tương tự.”
“Thứ Hai tuần sau nhóm dự án sẽ thành lập. Tôi muốn thấy tên cô trong đó.”
Rồi ông ấy bất ngờ hỏi:
“Nghe nói gia đình cô đang có người bệnh?”
Tôi mỉm cười:
“Đã sắp xếp luân phiên chăm sóc rồi ạ, không ảnh hưởng đến công việc.”
Ra khỏi phòng họp, điện thoại tôi lại rung.