1
Nhiều năm sau, lần nữa gặp lại mẹ ruột là ở cửa hàng quần áo của dì út.
Họ tự tiện tới, nói rằng đã nuôi dạy em gái tôi thành tài, bây giờ cuối cùng cũng có thời gian đến thăm tôi.
Khi đó, tôi đã được dì nuôi suốt hai mươi năm, và đây là lần đầu tiên họ chủ động đề nghị gặp tôi.
Mẹ ruột nói:
“Tiểu Điềm à, chắc con chưa biết đâu, em gái con giờ có tiền đồ lắm. Nó được một nhóm nghiên cứu nước ngoài chọn, đã định cư bên đó rồi. Sau này nếu con gặp khó khăn trong cuộc sống, nó cũng có thể đỡ đần con một tay.”
Một câu nói nhẹ tênh, liền dễ dàng xóa nhòa lý do năm xưa bà ta vứt bỏ tôi.
Như thể việc dốc lòng nuôi dưỡng em gái là để phòng khi tôi gặp khó khăn, em gái có thể giúp tôi vậy.
Tôi cố giữ bình tĩnh, mở cửa mời họ ra ngoài.
Nhưng dì lên tiếng ngăn lại. Nghĩ tình dì là chị của mẹ ruột, tôi đành không nói gì, chỉ trốn ra quầy ngoài phục vụ khách và từ chối giao tiếp với họ.
Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng con gái mình khóc thảm thiết từ phòng trong.
Con bé rất ngoan, hiếm khi khóc đến mức ấy, tôi vội vàng chạy vào.
Trước mắt tôi là cảnh mẹ ruột đang cầm một bộ đề kiểm tra IQ.
Vừa thấy tôi, con bé lao vào lòng, òa khóc nức nở:
“Mẹ ơi, con không muốn làm đồ ngốc. Con không phải đồ ngốc. Mẹ con cũng không phải đồ ngốc!”
Khoảnh khắc đó, tay chân tôi lạnh buốt.
Những lời mắng nhiếc và những cái tát thuở ấu thơ theo tiếng khóc của con mà ập về, đè tôi đến mức gần như không thở nổi…
2
Đúng vậy, tôi là một đứa ngốc — không phải kiểu “ngốc đáng yêu” mà cha mẹ cưng chiều gọi vui, mà là loại “đ/ồ ng//u” khiến họ chán ghét tận xương tủy.
Bố mẹ tôi đều là học bá, không sao hiểu nổi vì sao lại sinh ra một đứa “não chậm” như tôi.
Họ đưa tôi từ nhà bà ngoại về tự mình chăm sóc, tin rằng dưới sự dạy dỗ của họ, tôi nhất định sẽ trở nên xuất sắc.
Nhưng sự thật thì cứ liên tục tát vào mặt họ.
Cơn ác mộng bắt đầu từ một buổi chiều rất đỗi bình thường.
Hôm đó tôi chơi dưới nhà với mấy bạn nhỏ. Mẹ của một bạn đề nghị cả đám thi thuộc thơ cổ. Tôi là đứa cuối cùng đọc xong.
Sắc mặt mẹ tôi khi ấy khó coi vô cùng.
Bà nói với vẻ miễn cưỡng rằng tôi tuy học chậm nhưng nhớ khá kỹ.
Vị phụ huynh kia lập tức kiểm tra lại một bài thơ chúng tôi học vài ngày trước — và kết quả khỏi cần nói.
Đứa ngốc như tôi chẳng nhớ được là bao.
Về đến nhà, mẹ trốn trong phòng ngủ nói gì đó với bố, ngay cả cơm tối cũng không ăn.
Tôi muốn đem bánh mì tới cho mẹ, nhưng đứng ngoài cửa lại nghe thấy họ đang cãi vã, nghi ngờ tôi có thể bị trao nhầm, và đang bàn chuyện làm x//ét nghi//ệm A/D/N.
Chiếc bánh mì rơi xuống đất.
Tôi hoảng sợ bật khóc.
Trong cái đầu ngốc nghếch của mình, tôi chỉ hiểu được một điều:
Bố mẹ không cần tôi nữa.
Nghe tiếng tôi khóc, mẹ mở cửa ra và mắng như tát nước:
“Mày còn mặt mũi mà khóc? Mau đi học thuộc thơ cho tao!”
Nói xong, bà nhặt miếng bánh dưới đất, ném thẳng vào thùng rác:
“Ăn ăn ăn! Suốt ngày chỉ biết ăn! Mày còn mặt mũi đòi ăn?”
Một bài thơ đặt trước mặt, họ bấm giờ, ánh mắt sắc lạnh.
Như thể chỉ cần tôi không thuộc đúng thời gian quy định thì chứng minh tôi không phải con ruột của họ — không phải con của hai người học bá.
Tôi cuống đến mức nói năng lắp bắp, nước mắt không ngừng rơi.
Thời gian vừa hết, mẹ đã giáng xuống từng cái tá//t đau rát:
“Đầu óc mày bị ch//ó ăn rồi à?!”
Tôi loạng choạng, nước mắt lẫn má//u mũi rơi xuống vấy bẩn sách vở và quần áo.
Mẹ ôm ngực, tuyệt vọng nói bà đã tạo nghiệp gì mà sinh ra thứ ngu dốt như tôi.
Bố thương mẹ, lập tức túm lấy tôi, vừa kéo vừa đá, lôi vào nhà tắm “giáo dục riêng”.
Hôm ấy… rất nhiều chuyện sau đó tôi đều không muốn nhớ lại nữa.
Những lời nhụ//c m/ạ và những trận đò//n mà tôi từng không thể chịu nổi, về sau lại trở thành chuyện quá đỗi bình thường.
3
Nghe đến đây, có người sẽ nói: mỗi đứa trẻ đều có điểm mạnh riêng, học không giỏi thì chắc chắn sẽ nổi bật ở lĩnh vực khác.
Nhưng rất tiếc, tôi thì không.
Bố mẹ tôi cũng từng nghĩ như vậy, nên đăng ký cho tôi vô số lớp năng khiếu:
múa, vẽ, piano… đủ cả.
Kết quả lại khiến người ta tuyệt vọng.
Điệu múa mà người khác học vài buổi là thành thạo, tôi phải tốn gấp đôi thời gian và tiền bạc mới học nổi.
Tranh vẽ của người ta thì sáng tạo, còn tranh của tôi… ngây ngô đến mức hiện rõ sự kém thông minh.
Piano và mọi thứ khác, không có gì ngoại lệ — tất cả đều chứng minh một sự thật: tôi đúng là đồ ngốc.
Người ta nói nhiều bậc cha mẹ cần thời gian để chấp nhận sự bình thường của con mình.
Còn tôi — thậm chí còn tệ hơn cả mức bình thường đó — có lẽ khiến bố mẹ tôi cần nhiều thời gian hơn nữa để chấp nhận.
Và họ thật sự đã chấp nhận.
Sau này tôi nghe họ nói: cứ xem như làm một th/í nghi//ệm, xem liệu một đứa ng/u ngố/c, nếu được rèn luyện, có thể trở nên tài giỏi hay không.
Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi không quan tâm họ mắng tôi là đ/ồ ng//u, chỉ cần họ đừng vứt bỏ tôi là được.
Năm đó tôi bảy tuổi.
Nghe được cuộc trò chuyện ấy, tôi vui đến mức cả đêm không ngủ được.
Chờ bố mẹ ngủ say, tôi lén vào phòng họ, ôm mặt mẹ và hôn trộm một cái.
Mẹ à, xin mẹ đừng bỏ con…
Mẹ không biết con yêu mẹ đến mức nào đâu.
4
“Mẹ đừng khóc, con yêu mẹ. Mẹ không phải đồ ngốc đâu.”
Giọng nói non nớt của con gái kéo tôi về thực tại. Lúc đó tôi mới nhận ra mặt mình đã ướt đẫm nước mắt.
Tôi vội ôm chặt con bé vào lòng.
Những tổn thương mà tôi từng phải chịu đựng, tôi tuyệt đối sẽ không để họ khiến con gái tôi nếm trải thêm lần nào nữa.