7
Tôi bị chồng đánh thức giữa đêm.
Anh nói tôi hình như đang gặp ác mộng, cứ lảm nhảm nói mê không ngừng.
Tôi quệt tay lên mặt, phát hiện ra trong mơ mình đã khóc rất lâu.
Chồng nhìn tôi đầy lo lắng.
Anh nói với tình trạng hiện tại của tôi, tuyệt đối không nên gặp lại bố mẹ ruột.
Anh nói đúng.
Anh là bác sĩ, anh biết tôi từng bị sang chấn tâm lý. Dì đã đưa tôi đi điều trị suốt một năm trời, mới dần hồi phục.
Thế nhưng, có những người không phải nói không gặp là sẽ không gặp được nữa.
Đến ngày giỗ bà ngoại, người thân lại tụ họp đông đủ.
Năm xưa mẹ ruột tôi vì muốn chăm lo cho em gái tốt hơn nên dọn cả nhà lên Bắc Kinh.
Giờ em gái học thành tài, định cư nước ngoài, họ mới có thời gian về thắp nhang cho bà.
Mọi người ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ vì bà ấy đã nuôi dạy được một “học bá”.
Trên gương mặt mẹ ruột là vẻ đắc ý không thể che giấu, nụ cười tự hào rạng rỡ.
Tay tôi lạnh ngắt, chồng lặng lẽ nắm chặt lấy.
Có người hỏi:
“Con cái thành đạt thế, sao hai bác không dọn ra nước ngoài luôn?”
Mẹ ruột tôi khựng lại một chút.
Cha ruột thì vội cười gượng:
“Chúng tôi không quen sống ở nước ngoài.”
Lại có người hỏi:
“Sao không thấy con bé về thăm hai bác nhỉ?”
Mẹ vội đáp:
“Nó bận lắm, bận suốt, chẳng có thời gian.”
Không rõ là cố ý hay vô tình, có người cứ tiếp tục truy hỏi không ngừng:
“Bác không đi được, con cũng chẳng về, vậy sau này ai nuôi hai bác tuổi già?”
Câu hỏi quá thẳng thắn khiến tất cả mọi người nhất loạt đưa mắt nhìn về phía tôi.
Không khí bỗng trở nên vô cùng gượng gạo.
Tôi làm như không nghe thấy gì, chỉ gắp thức ăn cho dì.
Mẹ ruột gượng cười, nặn ra vẻ mặt khiêm nhường tử tế.
Bà nắm lấy tay dì, vỗ nhẹ hai cái rồi nói:
“Chị à, chị cứ yên tâm, em sẽ không giành con với chị đâu.”
“Vợ chồng em có lương hưu, không thiếu tiền xài. Chị đã vất vả từng ấy năm nuôi nó khôn lớn, sau này để nó phụng dưỡng lo hậu sự cho chị, em tuyệt đối không tranh giành. Chỉ mong chị thỉnh thoảng để con bé về thăm chúng em là được.”
Nghe đến đây, m//áu trong người tôi sôi trào.
Khóe môi dì giật giật, nhưng rồi những lời định nói lại nuốt xuống bụng.
Tôi bước lên hai bước, giành lại tay dì, hỏi:
“Mẹ à, con có phải là bảo bối của mẹ không?”
Dì hơi đỏ mắt:
“Con nhỏ này lại nổi cơn gì thế?”
Tôi không tha:
“Có phải không ạ?”
“Phải, phải mà…” – dì quay mặt đi, cố giấu đi sự xúc động.
Tôi ôm lấy dì, tiện tay giúp bà lau nước mắt:
“Đã là bảo bối rồi thì đời này con sẽ mãi ở bên mẹ. Lần sau mà gặp người ngoài chỉ trỏ bàn tán, mẹ nhớ cứng rắn một chút, được không?”
Cả bàn tiệc chấn động.
Mẹ ruột tôi run rẩy đưa tay ôm ngực, tay còn lại không ngừng run.
Cha ruột tôi vừa lục tìm lọ thuốc trợ tim, vừa mắng chửi tôi là súc sinh.
Cái dáng vẻ “thánh bảo vệ vợ” ấy vẫn không thay đổi, khiến người ta buồn nôn.
Tôi bình thản nhìn bà:
“Để tôi nói rõ với bà một chuyện — mẹ tôi không hề nuôi con giúp bà. Từ khoảnh khắc bà đem tôi cho người khác, tôi đã không còn là con gái của bà nữa. Vậy nên chuyện nhà chúng tôi, không đến lượt bà can dự.”
“Còn chuyện thăm bà ấy? Kể cả mẹ tôi có đồng ý, tôi cũng sẽ không đồng ý. Thăm là chuyện không bao giờ xảy ra. Nếu bà muốn kiện tôi ra tòa, thắng được thì tôi sẽ trả một phần chi phí dưỡng lão như bản án quy định.”
Cha tôi giận đến mức quăng thẳng lọ thuốc, giơ tay định tát tôi:
“Đồ súc sinh! Mày muốn chọc mẹ mày tức chết à?!”
Giọng điệu ấy, bao năm qua vẫn không đổi.
Tôi theo phản xạ giơ tay che đầu.
Nhưng chồng tôi đã nhanh hơn.
Anh lập tức chắn bên cạnh, túm lấy cổ tay ông ta.
“Nếu ông dám chạm vào cô ấy một chút,” – anh lạnh lùng nói – “tôi không ngại đưa ông vào trại dưỡng lão… trong tù.”
Người trong họ hàng bắt đầu đứng dậy can ngăn.
Chồng tôi buông tay, làm cha tôi loạng choạng suýt ngã.
“Nhân dịp đông đủ người thân ở đây, tôi thay mặt Tiểu Điềm nói rõ một lần cho xong.”
“Tiểu Điềm từ nhỏ đã bị bỏ rơi, dẫn đến sang chấn tâm lý nặng. Nếu ai còn dám giở chiêu đạo đức giả để ép cô ấy nhận lại bố mẹ, thì đừng trách tôi trở mặt ngay tại chỗ.”
Cảnh tượng rất khó coi.
Chồng tôi dẫn tôi và dì rời đi trước.
Mẹ ruột tôi ngồi lại, vừa khóc vừa uống thuốc trợ tim.
Đối mặt với chính chị gái ruột của mình, dì tôi thoáng dao động.
Nhưng khi nhìn sang tôi, dì cuối cùng cũng chẳng nói gì.
Bởi vì…
tất cả những gì tôi từng trải qua, dì là người rõ hơn ai hết.
8
Năm đó, sau khi em gái được đón về nhà, “thí nghiệm” của họ chính thức kết thúc.
So với việc cố gắng biến một đứa ngu ngốc thành thông minh, thì việc nuôi dạy một đứa trẻ vốn đã thông minh thành tài rõ ràng dễ dàng và đáng đầu tư hơn nhiều.
Có người có thể sẽ nghĩ: không bị ép học nữa thì tôi chắc là nhẹ nhõm lắm.
Nhưng thật ra, không hề.
Cảm giác bị lãng quên, bị phớt lờ… khiến một đứa trẻ chưa đầy tám tuổi như tôi mất ngủ triền miên suốt nhiều đêm.
Bố mẹ bắt đầu đăng ký đủ loại lớp học thêm cho em gái, còn tự mình dạy kèm rất nhiều thứ.
Họ bận đến mức… có lần quên luôn cả việc đón tôi tan học.
Tôi không dám chờ lâu, vì sợ họ sẽ không đến, nên đành mạnh dạn tự đi bộ về nhà.
Tôi cố gắng hòa nhập với họ.
Khi em gái cần giúp đỡ, tôi liền vội vàng chạy lại nịnh nọt:
“Để chị giúp em nhé!”
Nhưng em gái lại đáp dứt khoát:
“Mẹ không cho em học theo chị.”
Tôi lặng lẽ quay người bước đi, trong lòng có cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi.
Lần đó, bố mẹ đưa em gái đi tham dự một cuộc thi trí nhớ dành cho trẻ mầm non.
Tôi ở nhà một mình ăn cơm nguội hai ngày liền, sau đó bắt đầu đau bụng tiêu chảy.
Rồi là sốt.