9.
“Anh với cô Tô Lê mất tích có quan hệ gì? Là chồng cô ấy sao?”
Giang Trì bỗng khựng lại.
…Không phải.
“…Là bạn trai.”
Viên cảnh sát gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, như thể đang nghĩ: Nam nữ yêu nhau cãi vã, chuyện bình thường.
“Anh nhớ lại xem trước khi rời đi cô ấy có nói gì, hoặc có khả năng đi đâu, chúng tôi sẽ ghi nhận.”
Sẽ ghi nhận.
Nhưng câu chưa nói ra là: Không thể lập án.
Trương Dương vỗ vai an ủi Giang Trì:
“Gặp trường hợp này không thể xử lý như án mất tích đâu, cậu không phải người thân trực hệ mà.”
Giang Trì cố gắng nhớ lại tính cách của Tô Lê và những lời cô từng nói đùa:
“Chúng ta yêu nhau lâu như vậy, nếu anh phản bội em, chia tay chắc chắn em sẽ làm ầm lên. Tiền anh kiếm được, em sẽ lấy hết, coi như phí tổn thất thanh xuân của em.”
Vậy không phải là giận dỗi mà là chia tay thật sao?
Hôm đó, cô ngồi trong phòng làm việc, có lẽ đã nhận ra điều gì, đang chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chia tay.
Giang Trì đạp ga quay đầu xe về nhà.
“Không hổ là chị dâu, giữa đàn ông và tiền vẫn kiên định chọn tiền.”
Nghe Giang Trì giải thích, Trương Dương ngồi ghế phụ cười nói đùa.
“Đừng đùa nữa.”
Giang Trì kéo ngăn kéo bàn làm việc.
Sổ tiết kiệm còn, thẻ ngân hàng cũng còn.
… Và cả bệnh án.
Chỉ trong một thoáng, Giang Trì cảm thấy máu trong cơ thể dồn hết lên đầu.
“Cô ấy mang theo bao nhiêu tiền bỏ đi rồi?” Trương Dương vỗ vai Giang Trì, hỏi nửa đùa nửa thật.
Nhưng Giang Trì hoàn toàn không nghe thấy, anh run rẩy cầm lấy điện thoại, gọi đi gọi lại, nhưng vẫn chỉ nhận được thông báo tắt máy.
“Lê Lê, em bắt máy đi mà!
Tô Lê, anh xin em, nghe điện thoại đi!”
Trương Dương sững người nhìn người đàn ông trước mặt – bạn anh, người mà anh đã quen biết suốt 9 năm.
Anh từng thấy Giang Trì lúc hào hứng, từng thấy anh trong những ngày nghèo túng, nhưng chưa bao giờ thấy anh hoảng loạn như thế này.
Giang Trì như bị rút mất linh hồn, ngồi bệt xuống sàn nhà.
Cô ấy mang theo tiền bỏ đi sao?
Trương Dương nghĩ thầm, thử đẩy cửa vào.
Trong phòng, Giang Trì ngồi bệt trên sàn, quay lưng về phía anh. Một tay cầm bệnh án, tay kia vò đầu tóc một cách bất lực.
Trương Dương thấy mắt anh đỏ lên.
Khoảnh khắc tiếp theo, nước mắt rơi xuống.
10.
Giang Trì cố tìm chút hy vọng trong từng chữ trên bệnh án. Anh lật qua lật lại, đọc đi đọc lại mấy dòng chữ, đến mức dường như không nhận ra được chúng nữa.
… Là bệnh án của Tô Lê sao?
… Cô ấy bị bệnh sao?
… Cô ấy mang thai?
Từ bao giờ?
… Tại sao cô ấy không nói gì với mình?
“Đúng là một thằng… đồ ngốc…”
Ngồi trước cửa bệnh viện, Giang Trì dập tắt điếu thuốc trong tay. Mắt anh đỏ lên, cố nghĩ suốt một lúc lâu nhưng vẫn không tìm được từ nào để tự trách mình.
Giang Trì nhìn thấy tên bác sĩ trên bệnh án, lập tức đến bệnh viện tìm người.
“Anh với bệnh nhân có quan hệ gì?”
Bác sĩ An Nhiên còn rất trẻ, nhưng giọng nói và thái độ lại như đã quen với chuyện sinh tử.
“Tôi là bạn trai cô ấy.”
“Bạn trai không phải người nhà, liên quan đến quyền riêng tư của bệnh nhân, tôi không thể nói.”
“Bác sĩ An, tôi xin cô… tôi không tìm thấy cô ấy…” Giang Trì như người mất hồn, bám víu vào bác sĩ An như bấu lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
“Tôi không thể nói.”
“Vậy hôm đó cô ấy…”
“Bệnh nhân không nói, tôi cũng không thể tiết lộ.”
An Nhiên nhìn người đàn ông trước mặt với bộ dạng râu ria lôi thôi, mắt đỏ hoe. Cô không cảm thấy thương hại, chỉ thấy anh ta thật đáng buồn cười.
Nếu anh ta là một người đàn ông tốt, thì lúc Tô Lê đến đây đã chẳng phải nói rằng cô ấy chỉ có một mình.
“Cô ấy sẽ đi đâu, anh phải rõ hơn tôi chứ.” An Nhiên ấn nút chuông gọi nhân viên, lạnh lùng nói:
“Anh Giang, đừng làm mất thời gian chữa bệnh của người khác.”
Giang Trì ngồi bệt trước cửa bệnh viện, bối rối nhìn dòng xe cộ qua lại, người người cúi đầu vội vã bước đi.
Tất cả đều có nơi để đến, còn anh thì không biết phải đi đâu.
Anh nhìn lại ngày khám bệnh lần đầu được ghi trên bệnh án.
Hôm đó, khi Tô Lê biết được hai tin tức trong cùng một ngày ở bệnh viện, cô đã có tâm trạng thế nào?
Cô ấy nhát gan như vậy, liệu có sợ không?
Cô ấy hay khóc, có phải đã ngồi khóc ở đây rất lâu không?
Giang Trì không biết.
Anh lẽ ra phải ở bên cạnh cô.
Hôm đó, anh đang làm gì? Có vẻ như đang dự tiệc xã giao, Giang Lâm rót rượu cho anh, dùng nước ép trái cây cụng ly với anh. Anh ngửa cổ uống cạn ly rượu.
Khi nhìn thấy Giang Lâm mặc chiếc váy dây, Giang Trì thừa nhận trái tim mình không hề trong sạch.
Rồi anh gọi cuộc điện thoại đó, nói với cô rằng chuyện kết hôn để sau hãy tính.
Chính anh đã từ chối cô trước.
Vậy nên cô mới không nói gì.
Tô Lê là như vậy, một khi bị từ chối, cô sẽ không bao giờ nhắc lại.
Có lẽ vì những trải nghiệm thời thơ ấu, Tô Lê là người rất nhạy cảm, nhạy cảm với cả tình yêu và sự thờ ơ.
Giống như trước đây, khi cô muốn nuôi mèo, anh đã nói gì?
“Chúng ta hiện tại không thích hợp để nuôi.”