12.
Hành trình của Tô Lê dừng lại tại đây.
Cô không tiếp tục mua vé hay đặt phòng nào khác.
Giang Trì đăng lên mạng xã hội, cả Weibo lẫn Facebook.
Tin tức đến từ một người thầy cố vấn, người đã thấy bài đăng của anh:
“Tôi nghe học sinh nói có người nhìn thấy Tô Lê.”
“Ở trường đại học của các cậu.”
Cô đã trở về thành phố nơi hai người từng học đại học.
“Nhìn bài đăng trên Facebook của cậu, tôi cứ tưởng hai người đã kết hôn rồi.”
“Khi đó, chuyện tình yêu của các cậu thật sự lan truyền khắp khóa học.”
Chưa kịp đến trường tìm kiếm, thì tin tức từ bệnh viện đã ập đến như cơn sóng thần dữ dội.
Nỗi buồn sẽ không bao giờ cho bạn thời gian để chuẩn bị, nó chỉ chực chờ và bất ngờ giáng cho bạn một đòn đau đớn.
“Giấy hiến tạng cô ấy luôn mang theo bên mình.”
“Thật đáng tiếc, còn trẻ như vậy mà…”
Trong bệnh viện, người qua lại với vẻ mặt vội vàng. Nơi này không bao giờ thiếu nước mắt và những lời đau xót.
Nỗi chia ly ở đây đã trở nên quen thuộc đến mức ngay cả thần linh cũng chẳng dừng lại nhìn thêm một lần.
Anh luôn chạy theo cô, nhưng lần nào cũng chậm một bước.
Cô chắc chắn rất ghét anh, đến mức chẳng để lại gì cho anh cả.
“Các anh là gì của cô ấy?”
“Tôi là bạn trai cô ấy…”
“Những thứ này, theo quy định, không thể giao cho anh, vì anh không phải người thân.”
“Làm ơn, tôi xin cô.”
Giang Trì nắm lấy tay áo của y tá, rồi nặng nề quỳ xuống.
Cô y tá ôm hộp di vật, vẻ mặt khó xử:
“Anh đừng như vậy, tôi cũng khó xử lắm. Những món đồ này phải giao cho cảnh sát, và chỉ được người thân nhận.”
“Vậy nếu không có người thân đến nhận thì sao?”
“Có thể sẽ bị tiêu hủy, nói chung không thể tùy tiện giao cho người khác.”
Trương Dương kéo Giang Trì ra, liên tục xin lỗi y tá.
“Đừng làm khó họ, họ cũng chỉ làm việc của mình thôi.”
“Nếu không có thứ gì giá trị, tôi sẽ thử liên hệ với người quen trong đồn cảnh sát, xem có cách nào linh động không.”
“Cậu mà còn làm loạn nữa thì tôi cũng không xử lý nổi đâu.”
Trương Dương nửa khuyên nửa dỗ, cuối cùng cũng kéo được Giang Trì rời đi.
“Ăn chút gì đi, được không? Cậu chịu nổi chứ tôi thì không chịu nổi nữa rồi.”
“Chúng ta đi ăn ở quán đó đi.”
Giang Trì đã hai ngày không ăn uống gì, giờ chịu mở miệng nói chuyện, Trương Dương như được giải thoát.
Xe dừng trước cổng trường đại học cũ.
Quán bò kho năm xưa vẫn còn mở cửa.
Hai vợ chồng chủ quán giờ đã có cặp song sinh đáng yêu, đang đùa giỡn dưới ánh mặt trời.
“Ô, cậu Giang phải không? Lâu lắm không gặp!” Bà chủ quán nhận ra Giang Trì, gương mặt rạng rỡ. Bà nhìn ra phía sau anh, tò mò hỏi: “Lê Lê đâu? Cô ấy không đi cùng cậu à?”
Tô bò kho nghi ngút khói và những chiếc bánh giòn thơm được bưng lên bàn.
Trương Dương biết rõ bệnh ám ảnh với bò kho của Giang Trì vẫn chưa hề biến mất.
Nhưng anh lại đang ăn một cách máy móc, không chút cảm giác.
Khi cảm giác buồn nôn ập đến, anh cố gắng ép bản thân nuốt xuống, như đang ép buộc chính mình.
Trương Dương mấy lần muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Anh cau mày nhìn Giang Trì ăn xong, cúi đầu không nói lời nào.
Không thấy được gương mặt của anh, nhưng Trương Dương lại thấy nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Giang Trì cúi đầu thật sâu, bật khóc không thành tiếng:
“Tôi đã muốn cưới cô ấy mà…”
“Nhưng tôi không biết Lê Lê còn muốn gả cho tôi không.”
“Giờ thì tôi không bao giờ có thể biết được nữa rồi.”
13.
Trương Dương mang điện thoại của Tô Lê đến cho Giang Trì.
Mật mã là ngày sinh của anh, anh biết rất rõ.
Tin nhắn đầu tiên hiện lên trên WeChat là lời nhắn từ anh:
“Lê Lê, em đừng giận nữa. Khi em quay về, chúng ta sẽ mua một chú mèo, được không?”
Kéo lên trên, là những dòng tin nhắn không được cô hồi đáp:
“Lê Lê, em đừng làm chuyện dại dột, nhìn thấy tin nhắn thì gọi lại cho anh nhé.”
“Lê Lê, anh sai rồi. Em hãy nói chuyện với anh được không?”
“Tô Lê, em đừng vô lý như vậy có được không?”
“Em gửi mấy thứ đó, có nghĩ đến việc anh sẽ phải xử lý dư luận ở công ty thế nào không?”
“Anh đang về nhà đây.”
Những tin nhắn không hiển thị dấu đọc, nhưng điều đó chỉ chứng tỏ rằng cô đã đọc hết chúng mà không hề trả lời.
Trong danh bạ, một số liên lạc được lưu với tên “Bác sĩ An”.
“Bác sĩ An, xin lỗi lại làm phiền cô.”
“Thực sự tôi không còn ai để nói chuyện.”
Hai tin nhắn cách nhau nửa tiếng. Tin thứ hai là từ Tô Lê:
“Bác sĩ, tôi rất sợ. Tôi không muốn chết.”
Bác sĩ có lẽ đã ngủ, không hồi đáp.