1.
Giọt lệ long lanh lăn dài trên gương mặt trắng trẻo của Mạnh Dựng, đôi mắt tràn đầy nghi hoặc nhìn ta.
Hắn có ngũ quan đoan chính, chỉ là quá gầy yếu. Trên người khoác chiếc trường bào chắp vá, không biết nhặt từ đâu, rộng thùng thình khiến cả người hắn càng thêm thanh tú tiều tụy.
Ta thò tay vào túi áo, rút ra một túi tiền, nhét vào tay hắn:“Ngươi cưới ta đi. Ta sẽ cày cấy nuôi ngươi đọc sách, đợi ngày sau ngươi đỗ cao, trả lại ta gấp bội số bạc này, được chăng?”
Mạnh Dựng thoáng ngẩn ngơ, hồi lâu mới lấy lại thần trí. Giọt lệ còn vướng nơi hàng mi rậm, chực rơi chưa rơi.“Ngươi… muốn gả cho ta?”
Ta quả quyết gật đầu:“Tất nhiên.”
Lời vừa dứt, ta thừa lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, liền nắm lấy cổ tay kéo hắn sang gian nhà kế bên. Dưới ánh mắt không thiện cảm của mọi người, ta cúi xuống nhặt dải lưng đỏ mà Trình Thiệu vừa ném bỏ, khoác lên người hắn.“Bà mối, tiếp tục đi, chúng ta bái đường.”
Phía sau, dân làng xì xào bàn tán, lời ra tiếng vào đều chĩa thẳng vào ta, chê ta chẳng giữ khuôn phép, hành sự hồ đồ, không giống nữ tử khuê phòng.
Ta giả như không nghe thấy, chỉ một lòng cùng Mạnh Dựng bái xong, định danh phu thê.
Đến khi cả hai chúng ta ấn dấu tay vào hôn thư, tảng đá nặng trong lòng ta mới được gỡ xuống.
Lũ dân làng muốn xem trò cười cũng dần tản đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người ta với Mạnh Dựng.
Hắn lúng túng đứng yên, ánh mắt hơi tránh né.
Ta ngồi xuống bàn, vỗ nhẹ lên chiếc ghế bên cạnh:“Đói rồi phải không? Ngồi xuống ăn đi. Dù sao đây cũng là bạc Trình Thiệu bỏ ra, không ăn thì uổng.”
Chưa đợi hắn kịp phản ứng, ta đã cầm đũa bưng bát, ăn lấy ăn để.
Hắn ngồi xuống bên cạnh, lại chưa vội động đũa, chỉ khẽ hỏi bằng giọng ôn nhu:“Hắn trước mặt bao người vứt bỏ nàng mà đi, nàng không giận sao? Vẫn còn ăn nổi ư?”
Ta thẳng thắn đáp:“Ta nào phải hạng đọc sách như các chàng. Khóc lóc tốn sức, chi bằng giữ lại mà còn cày ruộng.”
Sắc mặt hắn thoắt cái trắng bệch, giọng nhỏ như muỗi kêu:“Nàng… nàng khinh thường kẻ đọc sách bọn ta ư?”
Ta gắp một miếng thịt bỏ vào bát hắn.
Hắn giọng nghèn nghẹn:“Còn như Trình Thiệu kia, nàng lại coi trọng hắn?”
Ta không đáp. Ăn xong bát cơm, ngẩng đầu nhìn sang, mới phát hiện hắn đang dõi mắt nhìn ta.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, vành tai hắn đã đỏ bừng.
Ta âm thầm nhủ thầm: hắn vẫn giống như thuở nhỏ, nhút nhát chẳng đổi thay.
2.
Ta cùng Trình Thiệu và Mạnh Dựng lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ.
Trình Thiệu từ bé đã ăn khỏe, thân hình cường tráng, so với đồng lứa càng thêm cao lớn, là tay lao động giỏi dưới ruộng đồng.Còn Mạnh Dựng thì thân thể yếu nhược, bệnh tật triền miên, đến sức cầm cuốc cũng chẳng có.Thế nhưng hắn học hành xuất sắc, là vị cử nhân duy nhất trong thôn.
Khi triều đình ban ra tân lệnh, ta liền theo bản năng nghĩ ngay đến Trình Thiệu.
Ta là con gái duy nhất trong nhà, từ nhỏ đã theo cha mẹ xuống ruộng, đôi bàn tay chai sần, làn da ngăm đen, tính tình cùng hành xử chẳng khác gì nam tử, chẳng có gia đình nào chịu cưới một dâu như ta.
Cha mẹ mất sớm, ta một mình cày cấy năm mẫu ruộng, cực nhọc muôn phần.Bình thường kiếm tiền vốn chẳng dễ dàng, còn phải chắt bóp từng đồng để nộp thuế.Ta không cam lòng.
Thế nên ta đã thuyết phục Trình Thiệu cưới ta.Hắn sức vóc dồi dào, có thể đỡ ta một tay làm việc đồng áng.
Mấy hôm trước trời đổ mưa lớn, túp lều tranh của Trình Thiệu bị cuốn trôi, hắn đang lo lắng chẳng biết nương náu nơi đâu.Vì thế, hắn sảng khoái đáp ứng.
Ta vui mừng chuẩn bị hôn lễ, nào ngờ đến ngày thành thân, hắn lại khoác hành trang, quay lưng bỏ đi không một lời từ biệt.Hắn nói biên ải cấp bách, nam tử phải báo quốc, đợi khi hắn lập nên công danh, tự nhiên sẽ trở về xin lỗi ta.
May mà ta phản ứng kịp, nghe thấy tiếng khóc từ nhà bên, liền bước nhanh tới gõ cửa Mạnh Dựng.
Nghe nói hắn từng có một vị thanh mai ở tận phương Nam xa xôi.Từ khi biết chữ, tháng nào Mạnh Dựng cũng viết thư gửi cho nàng ấy.Hắn thường nói, đợi khi nào đỗ đạt, sẽ đến cưới nàng.
Mỗi lần thốt ra câu ấy, hắn lại nghiêng đầu, ánh mắt trong veo lặng lẽ dừng nơi ta, trên môi điểm một nụ cười nhạt.