4.
Cho đến khi dùng xong bữa tối, hắn vẫn không nói với ta một lời.
Bọn quan sai chưa kịp tra xét đến nhà ta, thấy trời đã tối bèn quay về. Ta khẽ thở phào, đang định trải chăn đi ngủ thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Tim ta lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Ta cẩn thận mở cửa, liền thấy hắn ôm chăn gối đứng dưới ánh trăng, đôi mắt long lanh ngấn lệ, nơi khóe mắt thoáng ửng hồng.
“Vừa rồi ta nghe thấy tiếng sấm… đêm nay, ta có thể ở cùng nàng chăng?”
Ta ngẩn ra một thoáng:“Chàng sợ sấm sét ư?”
Lời vừa thốt ra, mắt hắn càng thêm đỏ, giọng khẽ run:“Trước kia thì không… từ sau khi nương mất…”
Trong chớp mắt, ta bỗng nhớ đến việc mẫu thân hắn từng lìa đời trong một đêm mưa giông sấm chớp.
Ánh mắt hắn nhìn ta, sáng lên thứ ánh sáng mơ hồ vỡ vụn, hàng mi dài không che nổi sự sợ hãi nơi đáy mắt.
Hắn quả thật là đang sợ hãi.
Nhìn dáng người gầy gò cô đơn kia, lòng ta phút chốc mềm nhũn, bèn nghiêng người mời hắn bước vào phòng.
Đứng trước cửa phòng ngủ, hắn lại quay đầu, thấp giọng hỏi ta:“Vậy… chúng ta sẽ ngủ thế nào?”
Từ sau khi song thân qua đời, ta đã sửa gian phòng cũ thành kho lương.Trong nhà chỉ còn một căn phòng, một chiếc giường.
Ta tìm hai chiếc ghế dài, đặt thêm một tấm ván gỗ, dựng nên một chỗ nằm đơn sơ rồi bảo với hắn:“Chàng thân thể yếu, chàng ngủ trên giường đi, ta nằm ở đây cũng được.”
Hắn chỉ hai ba bước đã tới trước mặt ta, dáng người cao gầy phủ xuống, che rợp cả ánh mắt ta.Hắn ném chăn gối trong tay lên chiếc ván gỗ, yết hầu khẽ trượt:“Ta là nam nhân, lẽ ra nên là ta ngủ ở đây.”
Ầm ầm—tiếng sấm nổ vang trên không trung.Hắn khẽ run, loạng choạng ngồi phịch xuống giường ván.
Khoảnh khắc ngã xuống, hắn kéo theo tay ta, khiến cả người ta cũng ngả theo.Thân thể hai người áp sát nhau.
Bàn tay hắn vô thức siết nơi eo ta, hơi thở nóng hổi lướt qua má ta, mơ hồ như có như không.Trong đáy mắt đen thẳm kia, ánh nhìn như nuốt trọn cả thân hình ta, gương mặt trắng mịn rịn mồ hôi lạnh, nơi khóe mắt còn vương lệ.
Giọng hắn run rẩy, khàn khàn:“Ta… ta thật sự sợ lắm.”
Ta hít sâu một hơi, cố trấn định, rồi xoay người ngồi dậy:“Nếu chàng thật sự sợ… vậy thì chúng ta cùng ngủ.”
5.
Chiếc giường vốn đã chẳng rộng, nay thêm một người, liền trở nên chật chội.Ta thở có chút khó nhọc, tim cũng đập dồn dập.
May mà ban ngày làm việc mệt nhoài, mí mắt ta nặng trĩu, sắp sửa khép lại, mơ hồ nghe thấy hắn khẽ hỏi:“Nàng là vì không muốn bị tăng thuế nên mới gả cho Trình Thiệu phải không?”
Ta theo bản năng khẽ “ừ” một tiếng.
Lại nghe hắn hỏi tiếp:“Không chọn ta, là vì thân thể ta yếu ớt sao?”
Ta xoay người quay lưng vào vách tường, lại đáp “ừ” một tiếng.
Ngay sau đó, tiếng hắn chìm lẫn trong tiếng sấm dồn dập cùng mưa rào tí tách, ta không còn nghe rõ được nữa.
Khi ta tỉnh lại, trời vừa hửng sáng.Chăn gối của hắn đã được xếp gọn gàng, người thì chẳng thấy đâu.
Đêm mưa dầm khiến không khí se lạnh. Ta đẩy cửa ra, vừa khéo chạm mặt hắn quay trở về.
Hắn toàn thân ướt sũng, tóc còn đọng từng giọt nước, lồng ngực phập phồng dữ dội, thở dốc như vừa làm xong việc nặng.
“Chàng đi đâu vậy? Đã dùng sáng chưa?” Ta nhìn thẳng vào gò má hơi ửng đỏ của hắn.
“Dùng rồi.”
Từ hôm ấy trở đi, sáng nào hắn cũng trở về mình đầy mồ hôi, thần thần bí bí, ta cũng chẳng biết hắn ra ngoài làm những gì.
Đến tiết Lập Đông gói bánh, ta nghe Xuân Hoa tẩu tử nói:“Từ kinh thành có một vị tiên sinh tới, mở thư viện mới. Nghe đâu từng dạy ra cả Trạng Nguyên. Có điều, học phí đắt lắm.”
Trong lòng ta bỗng nhớ tới việc dạo gần đây hắn luôn thần thần bí bí.Chẳng lẽ thật sự là đi làm việc nặng để kiếm bạc, dành dụm cho học phí?
Bữa tối xong, ta sang sân bên gọi hắn đang ôn sách, tiện tay mang theo chiếc áo bông mới làm cho hắn mặc thử.
Hắn cởi áo ngoài ngay trước mặt ta.Ánh nến chập chờn hắt bóng, y phục mỏng bên trong lộ ra thân hình gầy gò mà nay đã ẩn hiện mấy đường cơ nhạt. Má ta nóng bừng, vội dời ánh mắt sang nơi khác, nhưng lại không kìm được liếc trộm thêm lần nữa.
Vài tháng nay, hắn đã cường tráng hơn trước không ít.