10.
Ngày Mạnh Dựng lên kinh, ngay cả quan huyện lệnh cũng thân thân tới tiễn.
Ngài trao cho hắn một túi bạc, dặn dò phải chuyên tâm ứng thí, gắng một lần đoạt giải cao, để rạng danh cho huyện nhà.
Bọn quan sai từng tới gây chuyện hôm nọ cũng đứng phía sau huyện lệnh, thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại ném sang ta mấy ánh mắt chẳng mấy thiện ý.
Trong lòng ta thấp thỏm chẳng yên.
Trình Thiệu bỗng sải bước đứng chắn trước mặt ta, ngăn đi tầm nhìn kia.
Tiễn Mạnh Dựng xong, những ngày sau Trình Thiệu ngày ngày ngồi gõ gối ngoài cổng viện.
Nắng xuân chiếu rọi, khiến da hắn rám đen đi.
Sáng nay, ta vừa mở cửa đã thấy hắn đứng đó, bộ dạng ngập ngừng.
“Có gì thì chàng cứ nói.”
Hắn vội nhét cho ta một túi bạc, rồi quay người bỏ chạy. Đi xa rồi mới ngoái lại gọi lớn:“Ta phải lên kinh nhậm chức, nàng hãy tự bảo trọng. Chuyện bỏ hôn, coi như ta nợ nàng một nhân tình, ngày sau tất sẽ trả.”
Nói dứt lời, bóng hắn đã khuất khỏi tầm mắt ta.
Sau khi Trình Thiệu đi, ta vẫn như thường ngày, chăm lo ruộng nương, tỉ mỉ với từng việc nhỏ.
Trong khoảng ấy, Mạnh Dựng gửi về một phong thư báo bình an.
Xuân Hoa tẩu tử hỏi ta:“Kỳ thi mùa xuân cũng đã xong, sao Mạnh Dựng chưa gửi thêm tin tức?”
Ta lắc đầu:“Hắn làm việc vốn thận trọng, chắc đợi đến khi có bảng vàng mới sẽ báo tin.”
Xuân Hoa tẩu tử nghe vậy, ánh mắt trở nên phức tạp, rồi lặng lẽ quay đi.
Hôm sau, trời còn chưa sáng, ta đã bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
“Ai đó?”
“Tiểu Tảo, mau mở cửa.”
Xuân Hoa tẩu tử tóc tai rối bời, vội vã bước vào, rồi đóng chặt cổng viện.
“Tiểu Tảo, mau, mau thu xếp lên đường, tới kinh thành tìm Mạnh Dựng đi.”
Ta sững người:“Đã xảy ra chuyện gì?”
Xuân Hoa tẩu tử thở dốc, hốt hoảng đáp:“Có vài nữ tử đến tuổi thành thân, để trốn thuế mà bỏ tiền mua phu quân. Vừa rồi trong huyện có hai người tranh nhau một lang quân, còn đánh lộn ầm ĩ. Chuyện rùm beng tới mức triều đình đã hạ chỉ, lệnh tra xét nghiêm ngặt.
Lại có vài bà lắm mồm đem chuyện của nàng với Mạnh Dựng ra làm trò. Ta nghe nói trời vừa sáng, quan sai sẽ tới bắt nàng. Lần này e không chỉ phạt tiền, mà còn phải ngồi đại lao. Nàng mau đi đi, đến kinh thành tìm hắn mới thoát được.”
11.
Ta thu dọn mấy bộ y phục thay đổi, mang theo số bạc Trình Thiệu để lại, rồi lên đường.
Ngày đêm gấp rút, cuối cùng cũng đến được kinh thành.
Vừa mới bước vào cửa thành đã bị người chặn lại.
Tim ta khựng lại, vội quát:“Giữa ban ngày ban mặt, các ngươi muốn làm gì?”
Hai người phía trước lại cung cung kính kính hành lễ:“Phu nhân là thê tử của Mạnh lang quân phải không?”
Ta vẫn giữ phòng bị:“Các ngươi là ai?”
Một người trong đó hòa nhã nói:“Phu nhân chớ lo. Mạnh lang quân nay đã đỗ Trạng nguyên. Vài ngày trước có đồng hương từ quê lên báo tin rằng phu nhân chẳng bao lâu nữa sẽ tới, lang quân liền dặn chúng ta ở đây chờ đón phu nhân đã mấy ngày nay.”
Trong lòng ta vui mừng, song vẫn cẩn trọng quan sát hai người.
Người nọ dường như nhận ra sự nghi hoặc của ta, liền lấy từ ngực áo ra một khối ngọc bội quen thuộc.
Đó chính là vật tùy thân của Mạnh Dựng, di vật mẫu thân hắn để lại, những ngày gian khó nhất hắn cũng chưa từng nỡ bán.
Hai người nghiêng người, khom lưng làm tư thế mời.
Ta bước lên xe ngựa, được đưa đến một tòa biệt viện.
Thế nhưng trong thư, hắn lại nói tạm trú tại nơi gọi là Lục Nghệ hội quán.
Trong lòng ta dấy lên ngờ vực, toan quay người bỏ trốn, nào ngờ gáy đã bị đánh mạnh một cái, trước mắt tối sầm.