Ta xếp từng cuốn sách vào trong gùi. Dưới đáy gùi có đặt nửa miếng ngọc bội, chất ngọc thô ráp, nét chạm trổ đơn sơ, ở giữa có một vết nứt, chỗ nứt gãy loang lổ không đều.
Đây là vật mẹ để lại cho ta. Bà nói khi ta tròn tháng thì có một đạo sĩ phương xa đi ngang qua tặng cho, nói rằng có thể trừ tà.
Ta chưa bao giờ tin vào chuyện đó. Nếu thật sự trừ được tà thì sao cha mẹ ta lại chết?
Nhưng ta vẫn luôn giữ gìn, bởi đó là di vật cuối cùng mẹ để lại.
Ta nhét miếng ngọc vào trong ngực áo, áp sát vào tim. Miếng ngọc lạnh ngắt làm ta thấy cộm và khó chịu.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Mở cửa ra, là vợ của Vương Ma Tử. Bà ấy xách một chiếc giỏ, bên trong có hai cái bánh bao ngô đen sì.
"Hòa nha đầu... nghe nói cháu sắp vào nha môn?" Ánh mắt bà ấy né tránh, "Cái này... để ăn dọc đường."
Ta không nhận.
Tháng trước Vương Ma Tử còn định cướp giếng của ta, bị ta vung cuốc đuổi đi. Việc lão ta gãy chân là thật, nhưng đó là do lão chạy gấp quá nên tự vấp ngã, chẳng liên quan gì đến ta cả.
"Thẩm tử có chuyện gì thì cứ nói thẳng."
Bà ấy xoa xoa tay, mặt đỏ gay: "Chuyện là... cháu vào nha môn rồi, có thể nào... nói giúp với Tuần phủ đại nhân, cấp cho ít lương thực cứu trợ không? Ba đứa nhỏ nhà ta đều sắp chết đói cả rồi..."
Ta nhìn những giọt nước mắt trong mắt bà ấy, một góc nào đó trong tim chợt mềm nhũn.
Nhưng cũng chỉ là thoáng chốc.
"Ta chỉ là một kẻ hầu làm bếp." Ta nói, "Không quản nổi những chuyện này đâu."
Đóng cửa lại, ta nghe thấy tiếng bà ấy khóc nức nở bên ngoài.
Cứ khóc đi. Thời buổi này ai mà không muốn khóc? Lúc ta khóc có ai nghe thấy không?
Ta gói ghém tất cả những món đồ có thể mang theo — hai bộ quần áo vá chồng vá lớp, một đôi giày mòn đế, mười bảy cuốn sách và nửa miếng ngọc bội.
Còn có một cây cuốc nhỏ cha ta từng dùng.
Khi trời sắp tối, ta đi ra sau vườn.
Cái giếng đó được giấu trong đống rơm, miệng giếng đậy bằng ván gỗ. Ta lật tấm ván lên, nước giếng sâu thẳm phản chiếu những vì sao trên trời.
Đây chính là chỗ dựa để ta sống sót tới tận bây giờ.
Ta múc nửa thùng nước lên, tưới lên mảnh vườn nhỏ sau nhà — bên trong trồng rau lê và bạc hà chịu hạn, tuy trông chúng héo rũ nhưng vẫn còn sống.
"Các ngươi phải ráng trụ vững." Ta nói khẽ, "Đợi ta đứng vững chân rồi sẽ quay về đón các ngươi."
Đậy tấm ván lại, ta vào phòng nằm xuống.
Giường gỗ cứng làm đau lưng nhưng ta ngủ say hơn bất cứ đêm nào trước đây.
Bởi vì ngày mai sẽ có cơm ăn.
Nha môn Tuần phủ nằm ở huyện thành cách đây ba mươi dặm.
Ta xuất phát từ khi trời chưa sáng, đi đến lúc nắng rọi quá đầu mới tới nơi. Cửa thành có một hàng dài người xếp hàng, đều là dân bị nạn đợi nhận cháo cứu tế. Ai nấy đều mặt vàng da bọc xương, hốc mắt trũng sâu, trông như vừa bò từ dưới mộ lên.
Thị vệ xem giấy thông hành của ta — là do thôn trưởng thức đêm viết cho, trên đó đề là "người làm thuê họ Lâm", đến cả tên đầy đủ của ta ông ta cũng lười viết vào.
"Người của nha môn Tuần phủ sao?" Thị vệ nhìn ta từ đầu đến chân, ánh mắt kỳ quặc, "Đi vào từ cửa sau."
Cửa sau nằm sâu trong ngõ nhỏ, là một cánh cửa gỗ hẹp. Ta gõ cửa, người ra mở là một người phụ nữ trung niên cao gầy, mắt xếch, môi mỏng, nhìn qua đã biết không phải hạng vừa.
"Ngươi là con bé thôn quê đó hả?" Bà ta hếch mũi lên trời, "Ta là Lưu ma ma quản lý nhà bếp. Vào đi, để ta nói rõ quy tắc cho ngươi biết trước —"
Bà ta nói ròng rã suốt một khắc đồng hồ.
Nào là không được chạy ra tiền viện, không được nói chuyện với đại nhân, không được trộm cắp, không được lười nhác, không được thế này không được thế kia... Cuối cùng tóm lại một câu: "Ở đây mạng ngươi mỏng hơn giấy, nhưng quy tắc thì lớn hơn trời. Phạm phải điều nào, nhẹ thì ăn gậy, nặng thì đưa lên quan. Nghe rõ chưa?"
"Đã rõ."
Bà ta dẫn ta vào hậu viện. Sân rất rộng, lát gạch xanh, dưới hành lang treo lồng chim, bên trong không nuôi chim mà nuôi hai con chim cút — nuôi để lấy trứng, quý giá vô cùng.
Gian bếp nằm ở dãy nhà phía Đông, gồm ba gian phòng lớn. Một lò bếp lớn, ba lò bếp nhỏ, thớt dao đầy đủ không thiếu thứ gì. Còn rộng hơn cả căn nhà của ta.
"Việc của ngươi là nấu cơm cho hạ nhân." Lưu ma ma chỉ vào lò bếp nhỏ nhất trong góc, "Gạo bột ở trong tủ, rau thì ra vườn sau mà hái. Một ngày hai bữa, giờ Thìn một lần, giờ Dậu một lần. Làm không xong, để họ bị đói thì ngươi cứ đợi mà ăn mắng đi."