“Với danh tiếng võ trạng nguyên, muốn cưới tiểu thư thế gia nào mà chẳng được.”
“Hóa ra anh hùng cũng khó qua ải mỹ nhân.”
“Gương mặt Liễu Vân Tâm ấy, quả thật khiến người ta không dời mắt nổi.”
…
Từng lời bôi nhọ ập tới.
Tiết Tri Hạ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta.
Nụ cười trên môi nàng ta đắc ý đến cay độc.
Dáng vẻ ấy, ta quen thuộc vô cùng.
Đó là ánh mắt của kẻ đang bị dày vò bởi.
Sự ngưỡng mộ.
Sự ghen tị.
Và hận ý.
Chương 5
Vốn là người trầm mặc ít lời.
Lúc này, chân mày Lục Tranh càng lúc càng nhíu chặt.
Thân hình cao lớn của hắn tiến lên một bước.
Vững vàng chắn trước mặt ta.
Ngăn cách hoàn toàn ánh nhìn của đám đông đang dồn về phía ta.
Hắn trầm giọng nói:
“Tiết tiểu thư.”
“Người ta để tâm từ đầu đến cuối.”
“Chỉ có Liễu cô nương.”
…
Tiết Tri Hạ trợn tròn mắt.
Trên gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Đám người đứng xem xung quanh cũng đồng loạt sững sờ.
Âm thầm xì xào bàn tán.
Đừng nói đến bọn họ.
Ngay cả ta, kẻ ở trong cuộc.
Cũng đứng ngây người tại chỗ.
Tiết Tri Hạ liên tiếp thét lên bảy tám lần hai chữ “không thể nào”.
Sống ch/ế/t cũng không chịu buông tha.
Cố tình chắn đường Lục Tranh, ép hắn phải nói cho rõ ràng.
Lục Tranh lùi lại hai bước.
Tránh khỏi bàn tay nàng ta đang đưa tới lôi kéo.
Thậm chí còn mang theo vẻ ghét bỏ.
Nhẹ nhàng phủi phủi vạt áo vừa suýt bị chạm tới.
Cử chỉ ấy.
Như một mồi lửa lớn.
Hoàn toàn châm ngòi cho lòng kiêu hãnh bị tổn thương của Tiết Tri Hạ.
Vành mắt nàng ta đỏ bừng.
Buông lời ngông cuồng.
Rằng hôm nay nếu Lục Tranh không nói cho rõ ràng.
Nàng nhất định sẽ vào cung dâng đơn kiện.
Tấu lên ngự tiền.
Khiến Lục Tranh bị tước bỏ mũ trạng nguyên.
Trong lòng ta hoảng hốt.
Muốn hạ mình nhún nhường.
Chỉ mong đừng để liên lụy đến tiền đồ của Lục Tranh.
Nhưng dường như hắn đã nhìn thấu tâm tư của ta.
Bên này, ta còn chưa kịp mở miệng.
Bên kia, hắn đã cất lời trước.
Một người có thể tinh tế đến mức ấy.
Có lẽ, hắn chưa từng là kẻ thô lỗ như người đời vẫn nghĩ.
“Tiết tiểu thư, nàng có thể trở về hỏi lệnh tôn một tiếng, năm năm trước người ta đến cầu hôn, có phải là Liễu cô nương hay không; khi ấy Liễu lão gia nói thẳng với ta rằng Liễu cô nương đã sớm cùng Trình gia định thân, ta khi đó còn trẻ, nông nổi hiếu thắng, không giữ nổi thể diện, đúng lúc phụ thân nàng tiến lên, có ý gả nàng cho ta, trong phút bốc đồng ta liền đáp ứng tại chỗ, nhưng sau khi trở về, ta liền biết mình đã làm sai, song đã lỡ hứa hôn, không thể đổi ý, sợ tổn hại thanh danh của nàng.”
“Thật ra, Tiết tiểu thư, ngày hôm đó nàng không bái đường mà bỏ chạy, ta thực sự đã thở phào nhẹ nhõm, từ trước đến nay chưa từng cảm thấy nhẹ lòng đến thế, ta vẫn luôn muốn nói với nàng một câu cảm tạ, thật lòng cảm ơn nàng, bởi vì nhờ vậy, ta mới còn có cơ hội quang minh chính đại đứng bên cạnh Liễu cô nương.”