Hóa ra lại có nhiều người đến như vậy.
Lục Tranh dường như chẳng hề bất ngờ, hắn tiếp đãi chu toàn, trước sau đều ổn thỏa, khiến không ít quan viên phải thay đổi cách nhìn về vị “kẻ thô lỗ” này.
Sau khi bái đường xong, ta ngồi trong hỉ phòng, nghe bên ngoài tiếng chén rượu va nhau rộn ràng, khóe môi bất giác cong lên nụ cười.
Thật ra cũng không khó hiểu.
Tiết Tri Hạ quả thực có tài, nhưng lại tự cao tự đại, coi thường lễ số.
Nghe nói nàng từng đứng trước mặt Thái tử thái phó, vị đại nho mà cả triều đều kính sợ, chỉ thẳng mũi mắng là “cổ hủ”, “lão cổ đổng”.
Nàng tuy nói năng trôi chảy, xuất khẩu thành chương, nhưng lại thường x/u/y/ê/n không biết chữ, thư pháp càng là rối tinh rối mù.
Những kiến nghị nàng đưa ra nghe thì mới mẻ hợp lý, nhưng phần lớn chỉ là lý thuyết suông, không hề thích hợp với tình hình triều ta.
Lâu ngày, người bị nàng đắc tội ngày một nhiều.
Mọi người đối với nàng, cũng chỉ giữ lễ ngoài mặt mà thôi.
Còn Trình Tử An thì sao, cốt cách văn nhân của hắn, đã sớm tan nát từ khi vì tiền đồ mà bội ước, lại còn hạ mình đến mức quỳ gối lau giày cho Tiết Tri Hạ.
Trong mắt người đời, hắn từ lâu đã trở thành một trò cười.
Nghĩ đến hôm nay hôn sự của bọn họ, e rằng có thể tiết kiệm được không ít cơm rượu.
“Đang nghĩ gì thế, sao lại xuất thần đến vậy?”
…
Thân hình cao lớn cường tráng của Lục Tranh ở ngay trước mắt.
Hơi thở mang theo men rượu phả tới, nóng rẫy đến mức khiến đầu óc ta choáng váng.
Đến lúc này ta mới chợt hoàn hồn.
Thì ra đã là đêm động phòng hoa chúc.
Hắn cúi người lại, đưa tay thổi tắt ngọn hồng chúc.
Ghì sát bên tai ta, khẽ thở dài một tiếng, thấp giọng nói: “Đừng sợ.”
Sau đó, sóng gió cuộn trào.
Sáng sớm hôm sau, ta cố gắng chống đỡ thân thể, định đi thỉnh an.
Ngoài cửa nghe thấy động tĩnh, người bước vào lại là đại nha hoàn bên cạnh bà mẫu.
Nàng mỉm cười, đỡ ta nằm trở lại, nói rằng lão phu nhân đã miễn lễ thỉnh an cho ta, bảo ta hôm qua vất vả, cứ an tâm nghỉ ngơi cho tốt.
Nói xong, nàng liếc nhìn chiếc giường còn ngổn ngang, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
Ta đỏ mặt chui trở lại trong chăn.
Cười thì cứ cười vậy.
Quả thật là không đứng dậy nổi.
Những ngày sau khi thành thân, là quãng thời gian thoải mái nhất kể từ khi nhà ta gặp biến cố.
Công bà hiền từ.
Phu quân yêu thương, trân trọng.
Ngày nào ta cũng cảm thấy mãn nguyện vô cùng.
Chỉ là dạo gần đây, những chiếc áo ngoài Lục Tranh thay ra thường vương lại đủ thứ mùi hương lạ lẫm.
Ta tuy tin hắn.
Nhưng trong lòng vẫn mơ hồ bất an.
Nghi hoặc ấy, rốt cuộc cũng được giải đáp vào ngày Lục Tranh để quên đồ làm việc ở nhà.
Theo lời dặn của bà mẫu, ta mang theo đồ đạc, đến nơi hắn đang đương sai để tìm hắn.
Quan lại trong nha môn thấy người đến là ta, sắc mặt ai nấy đều lộ vẻ khác thường.
Ta giả như không nhận ra.
Bình thản bước tiếp vào trong.
Chương 7
Từ xa đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc, ầm ĩ đòi cùng Lục Tranh “cao chạy xa bay”.
Sắc mặt ta lập tức lạnh xuống.
Tiết Tri Hạ này rốt cuộc là có ý gì, năm xưa sống ch/ế/t không chịu gả cho Lục Tranh là nàng ta.
Giờ đây, sống ch/ế/t đòi tư tình bỏ trốn cùng Lục Tranh, cũng vẫn là nàng ta.
“Rầm” một tiếng, ta đẩy mạnh cánh cửa đang khép hờ.
Lục Tranh vừa nhìn thấy ta, vẻ hoảng loạn hiện rõ trước mắt, vội vã chạy tới, vừa mở miệng đã định giải thích.
Ta trừng mắt nhìn hắn một cái, ra hiệu cho hắn câm miệng.
Sổ nợ của hắn, tạm thời để về nhà rồi tính sau.
So với phản ứng của Lục Tranh, thì Tiết Tri Hạ lại sáng bừng hai mắt, vui mừng hiện rõ trên nét mặt.
Nàng ta mở miệng trước, dùng tình cảm lay động, lấy đạo lý thuyết phục.
Nói rằng trong thời gian cùng Lục Tranh làm việc, nàng mới dần nhận ra mình đã hiểu lầm hắn.