1Tên dâm tặc tung hoành khắp Giang Nam nay bỗng trở thành thị vệ thân cận của Bình Dao Quận chúa, thuộc An Quốc Hầu phủ.Ta tận mắt chứng kiến cảnh đó.
Nam tử ấy gỡ chiếc mặt nạ, lộ ra ngũ quan tuấn tú, thay vào bộ y phục thị vệ, nghiêm cẩn đứng sau lưng quận chúa, cung kính hết mực.Hoàn toàn không còn vẻ ngông nghênh, ngang tàng như đêm nọ.
“Cùng ta vui vẻ một đêm xuân, ngươi tưởng tỷ tỷ ngươi còn thiết gì tên thư sinh ốm yếu đó chăng?”“Bên ngoài bao kẻ muốn trèo lên giường ta; tỷ ngươi được ta đoạt thân, ấy là phúc cho ả.”“Tiểu mỹ nhân, ngươi theo đuổi sát gót, chẳng lẽ cũng muốn trải gió xuân với ta?”
Nghe đồn Bình Dao Quận chúa đến từ kinh thành, tâm địa thiện lương, hòa nhã dễ gần, là người rất dễ trò chuyện.
Phụ thân đang lâm bệnh vẫn gắng sức dẫn ta quỳ trước mặt Quận chúa để đòi lại công bằng cho tỷ tỷ.“Lão nhân gia, xin người yên lòng, bổn quận chúa nhất định cho ông một lời giải thích.”Quận chúa đích thân đỡ cha ta đứng dậy, lại đưa tay xoa đầu ta, nét mặt đầy thương xót và ái ngại.
Bách tính quanh đó ai nấy đều ca tụng Quận chúa thật sâu sắc rộng lượng; ta cũng dâng tràn hy vọng, mong rằng nàng thực sự xứng với danh tiếng ấy.
Nhưng điều quận chúa ban cho chúng ta, rốt cuộc lại là toan gả tỷ tỷ cho chính tên dâm tặc ấy.
“A Thanh cam đoan với ta rằng hắn sẽ hối cải. Vả chăng hôn sự nhà các ngươi cũng tan vỡ rồi, thôi thì để hai bên thành thân còn hơn.”Nàng vỗ tay, giọng điệu thản nhiên vô tư: “Chẳng phải là duyên trời ban ư?”
Tên dâm tặc họ Hứa, gọi là Hứa Thanh, chẳng buồn che giấu nét chán ghét trên gương mặt, khinh khỉnh liếc cha con ta.
“Quận chúa chớ để nhà này lừa gạt. Khi ấy ta đã bỏ lại hai mươi lượng bạc làm bồi thường, họ cũng nhận rồi.Vốn chuyện này sớm xong, nay thấy ta phò tá Quận chúa, bọn họ liền bám riết không rời, thật bẩn thỉu đáng ghê!”
Ta giận đến tối tăm đầu óc:“Ngươi ngậm má/u phun người! Hai mươi lượng bạc đó chúng ta căn bản không động đến!Tỷ ta đã sắp xuất giá, lại bị ngươi hại đến hôn sự tan tành, hại phụ thân ta phát ốm, khiến mẫu thân ta khóc đến mù lòa, ấy thế ngươi giờ thành thị vệ của Quận chúa, lại vu rằng chúng ta đeo bám ngươi?”“Phi! Hạng ti tiện đê hèn, trâng tráo vô liêm sỉ như ngươi, xách giày cho tỷ ta còn chẳng xứng!”
Mặt Hứa Thanh sầm xuống: “Con tiện nhân này, dám nói thêm câu nữa—”
“—A Thanh!”Quận chúa khẽ quát, Hứa Thanh liền kiềm lại vẻ giận độc, mặt ửng lên, tựa hồ vừa oan ức vừa phẫn nộ.
“Quận chúa, xin đừng nghe ả nói càn. Việc ấy qua lâu rồi, phụ mẫu ả bệnh tật can hệ gì đến ta?”
Quận chúa trừng hắn, rồi cau mày nhìn sang ta: “Con nha đầu này thật chẳng có giáo dưỡng. Bổn quận chúa chỉ muốn nghĩ cách cho tỷ ngươi một chốn nương thân, mà ngươi ở đây văng lời bẩn thỉu.”
Ta hậm hực vô cùng, bất chấp phụ thân ngăn cản, lớn tiếng:“Một kẻ bại hoại nhân phẩm, gian tà vô sỉ, chẳng biết đã hãm hại bao nhiêu thiếu nữ vô tội, làm bao gia đình lâm tai ương… Quận chúa sinh ra cao quý, nhận bách tính phụng dưỡng, lẽ ra phải thay các nạn nhân phơi bày chính nghĩa, sao lại làm trái vương pháp, dung túng tên dâm tặc đáng lăng trì kia?”
Ánh mắt Hứa Thanh đầy sát khí, Quận chúa cũng ngượng đỏ mặt: “Tò mò hỗn xược!”
Phụ thân ta sợ đến phát run, vội kéo ta lại, còn ta cứ trừng mắt nhìn Hứa Thanh.
Nhằm giữ thể diện, Quận chúa đứng dậy, bước đến khuyên nhủ:“Ta biết, tỷ ngươi gánh oan khuất, ngươi ôm hận cũng là lẽ phải. Nhưng A Thanh vốn chẳng phải kẻ xấu,…”Nàng thoáng nhìn Hứa Thanh với ánh mắt ngậm chút xót xa lẫn bất lực, “…chỉ nhất thời sa ngã mới phạm sai lầm.”
Tức thì mặt Hứa Thanh bừng rạng, trong đáy mắt lóe lệ nóng, ra vẻ vô cùng cảm kích.
Ta thấy tất cả thật hoang đường, nhưng còn chuyện buồn cười hơn ở sau.
Chỉ thấy Quận chúa lộ vẻ phật ý: “Ai nấy đều không phải thánh hiền, nhỡ lầm lỗi thì sao? Hắn đã hối cải, cớ gì ngươi cố bám riết không buông?”
“Quận chúa…”Ta muốn nói, nhưng phụ thân ta bỗng bịt miệng, ghì ta vào lòng: “Xin Quận chúa thứ tội, con ta phát cuồng nhất thời mới buông lời càn quấy. Quận chúa nói chí phải, người không phải thánh, khó tránh sai lầm. Tiểu dân hồ đồ…”
Nét mặt Quận chúa liền vui vẻ, nàng khoát tay tỏ vẻ khoan dung:“Không sao, nha đầu cũng do thương tỷ mình thôi. Nếu các ngươi không ưng ý dự tính của bổn quận chúa, ta cũng chẳng ép. Thôi thì ban cho các ngươi năm mươi lượng hoàng kim, tìm nơi khác mà sống.”
Cha ta sụp lạy tạ ơn, rồi lôi ta rời khỏi phủ đệ nơi Quận chúa tạm nghỉ. Khi ra khỏi, sắc diện Hứa Thanh đã bình thản, hắn chỉ liếc nhẹ ta một cái, đoạn xoay sang niềm nở hầu hạ Quận chúa.
Ta còn chưa kịp dò xem ánh nhìn ẩn ý ấy, phụ thân đã lôi ta đi.
Về đến nhà, phụ thân vội bảo ta sắp xếp hành lý.
Mẫu thân nghe động, lần dò theo bức tường từ buồng bước ra: “Ông nó ơi, sao rồi? Chẳng lẽ Quận chúa không chịu đòi lại công bằng cho Lan nhi?”
Phụ thân sầu khổ hiện rõ mặt, thở dài nặng trịch: “Xem ra đất Dương Châu không dung được nhà ta nữa, chúng ta về quê thôi…”
Mẫu thân ta đôi mắt đã khô lệ, miệng khàn chực kêu: “Lan nhi đáng thương của ta…”
Thương tâm uất hận đan xen trong ta. Phụ thân dường như đoán được ý, đặt tay lên vai ta, ánh mắt sắc sảo: “Bây giờ việc giữ mạng cả nhà là tối cấp. Chỉ cần còn sống, chưa hẳn mai sau không thể báo thù rửa hận.”
Lòng ta chấn động, chợt nhớ ánh nhìn của Hứa Thanh khi nãy, cùng vẻ si mê lồ lộ khi hắn đối diện Quận chúa.
Kẻ như hắn, hẹp hòi, “lấy oán trả oán,” bị ta sỉ nhục trước Quận chúa, tất sẽ ghi thù. Giờ hắn lại được Quận chúa che chở, còn ta chỉ là thường dân. Muốn chúng ta biến mất, với hắn thật dễ như trở bàn tay.
Nỗi sợ hãi bao trùm, ta đành đè nén nỗi phẫn nộ, vội đi thu dọn đồ đạc.
Không còn thời gian dông dài, đợi phụ thân đánh xong xe ngựa, ta cùng mẫu thân và tỷ tỷ leo lên. Tỷ ta từ sau biến cố ấy liên tục gặp đả kích, nằm bệnh li bì, thần trí mờ mịt, ta với mẫu thân chỉ biết kề cận, chẳng dám phát ra tiếng khóc.
Phụ thân gắng chịu cơn bệnh, chở xe suốt ngày đêm. Chờ đến khi ra khỏi cổng thành Dương Châu, ta mới thấy nhẹ lòng đôi chút.
Không dám ở trạm dịch, đợi trời tối, phụ thân tìm chỗ hẻo lánh nghỉ tạm. Mẫu thân cùng tỷ ta ngủ rồi, ta len lén bước xuống xe:“Phụ thân, mai người dạy con cầm cương nhé, sức khỏe người chưa hồi phục, cứ đường xa thế này e chịu không nổi.”
Phụ thân vốn phờ phạc mệt mỏi, nhưng thấy ta, nét mặt giãn ra:“Được. Con gái ta lớn rồi, lại hiểu chuyện.”
Viền mắt ta ửng đỏ: “Phụ thân… con không nên lỗ mãng đối chọi Quận chúa như vậy.”
Khi nghe Quận chúa bảo muốn ép gả tỷ ta cho Hứa Thanh, lẽ ra ta đã hiểu Quận chúa chẳng hề “danh xứng với tên,” chẳng thể giúp tỷ báo thù.Kết quả, vì một lúc ngang bướng, ta khiến Quận chúa phật lòng, Hứa Thanh cũng hận chúng ta.
Phụ thân như già đi mười mấy tuổi chỉ trong một ngày. Ông thở dài: “Chẳng phải tại con. Thế đạo này khắc nghiệt, nhà ta một bách tính tầm thường, sao dám đối đầu với thế lực Hầu phủ?”
Ta nghe mà xót xa, tủi phẫn. Phụ thân khẽ mỉm cười ấm áp: “Về ngủ đi con, mai ta dạy con đánh xe. Hồi chúng ta về quê, cứ sống như trước là được.”
Ôm chút an ủi ấy, ta trở lại xe nghỉ.
Sáng sớm hôm sau, khi vén rèm lên, đập vào mắt ta không phải nụ cười hiền hậu của phụ thân, mà là gương mặt trắng bệch không còn giọt máu của ông.
Phụ thân vẫn ngồi tựa gốc cây y như tối qua, nhưng trên cổ hằn một vết cắ/t to, da thịt tung tóe, lộ cả xương trắng.
Từ trên cành, Hứa Thanh nhẹ nhàng nhảy xuống, ung dung cười:“Chạy đi, sao không chạy nữa?”
2Xuân muộn, gió sớm đã thôi giá lạnh, nắng sưởi ấm áp.Nhưng với ta, chẳng có chút hơi ấm nào. Ta chế/t lặng nhìn thi thể phụ thân chế/t không nhắm mắt, rồi ngó tới nụ cười khinh bạc của Hứa Thanh, lòng dường như ngâm trong băng, lạnh thấu xương.
Mẫu thân ta lần theo phía sau, hai tay lần lên vai con gái: “Dương nhi, sao thế?”Bà hít phải mùi má/u nồng nặc, liền run giọng: “Ông nó ơi? Ông nó ơi?”
Tỷ ta chẳng biết khi nào ra khỏi xe, vừa trông thấy thi thể phụ thân, bèn thét khóc thảm thiết, ngã quỵ xuống đất.