5.Ta lùi đến mức đụng phải một lồng ngực rộng lớn, tiếp đó một bàn tay to chụp lấy chiếc roi.
Chỉ trong tích tắc, vẻ cao ngạo trong mắt ca ca Liễu Tuyết Nhi biến mất, hắn sợ hãi lùi lại như đằng sau ta có mãnh thú.
Quay đầu lại, ta bắt gặp một đôi mắt sáng rực, tựa đỉnh núi phủ tuyết mờ.
Người ấy khẽ mở miệng: “Liễu công tử, chẳng hay vị hôn thê của Hoắc mỗ đã đắc tội gì với ngài?”
Ai? Vị hôn thê của ai? Người này là ai vậy?
Ta ngẩn ra, Diệp Kiều Kiều bên cạnh nhanh nhảu véo má ta: “Chân Chân! Chỗ dựa của muội đến rồi kìa!”
Hoắc Lâm Tiêu kéo ta ra phía sau, khóe môi chỉ hơi nhếch nhưng trong mắt lại băng lãnh: “Lúc nãy hai bên lời qua tiếng lại, bao nhiêu người chứng kiến trước cửa, rõ ràng Liễu tiểu thư gây sự đầu tiên. Ta cũng đang đứng đó.”
Trời ơi! Vậy là chuyện ta dọa sang Liễu phủ ‘làm bậy’ cũng bị hắn nghe hết?
Ta lén liếc góc nghiêng Hoắc Lâm Tiêu, hắn quả thật dung mạo như thần, mày kiếm uy nghi, vóc dáng nổi bật, khí chất bất phàm.
Ai đồn hắn mặt xanh nanh dài cơ chứ! Toàn lời nhảm nhí!
Ngẫm lại cảnh ta hùng hổ dọa dẫm, ta chỉ muốn chôn mình xuống đất.
Ca ca Liễu Tuyết Nhi tức khắc thu lại vẻ hung hăng, vội lôi muội muội còn chưa kịp phản ứng, cười giả lả: “Hoắc huynh, muội muội ta không hiểu chuyện, mong huynh đừng so đo. Ta về sẽ dạy bảo nó thật nghiêm.”
Hoắc Lâm Tiêu chỉ nhạt cười, rồi đột ngột quất roi ngay sát chân huynh muội Liễu gia, gương mặt lãnh đạm nhưng lại khiến ta vô cùng an tâm: “Đây là hôn thê của ta, liệu mà cư xử cho phải.”
6.Huynh muội nhà họ Liễu te tua chạy mất, để lại ta đứng đó còn ngơ ngác.
Hoắc Lâm Tiêu nhìn ta: “Ta đưa nàng về.”
“Không… không cần đâu, ta tự về cũng được…”
Thực tình ta không rõ mình sợ sệt gì, chỉ biết mặt mình chắc đang đỏ lắm.
Diệp Kiều Kiều ghét cái kiểu “vừa thích vừa ngại”, liền lườm ta, rồi đẩy mạnh ta đến trước mặt Hoắc Lâm Tiêu: “Vậy muội cứ đi bộ về một mình nhé, ta có xe ngựa, mà không tiện đưa muội.”
Nói rồi, nàng xách váy bỏ chạy.
Cũng may ta phản xạ nhanh, suýt nữa ngã vào lòng Hoắc Lâm Tiêu, ta kịp bám lấy khung cửa, dừng lại.
Hoắc Lâm Tiêu vốn định đỡ, cũng bị pha “né gấp” này làm hai tay lơ lửng.
Bắt gặp cảnh đó, ta đành cười gượng với hắn, rồi quay sang gào: “Diệp Kiều Kiều!”
Hừ, Diệp Kiều Kiều, hay cho tỷ, lúc thì qua đón ta đi xem “tiểu bạch kiểm”, giờ lại bảo không cùng đường?
Hoắc Lâm Tiêu khẽ giữ tay ta, ánh mắt hàm chứa tiếu ý, hắn cười dịu dàng: “Nàng toan chạy đi đâu?”
Vừa nói, tay hắn rút trong ống tay áo, chậm rãi đan mười ngón tay cùng tay ta, dịu giọng gọi: “Chân Chân.”
Toàn thân ta tức thì mềm nhũn, trời đất ơi, hắn nào phải Diêm Vương sống, rõ là yêu nghiệt mê hoặc lòng người!
Ta ấp úng: “Ta… ta… ta…”
Hắn khẽ cười: “Vừa nãy ở lầu các, nàng nhìn tiểu sinh kia đâu đến nỗi thế này.”
“Không! Ta không nhìn! Ta không nhìn mà!”
Ta chỉ muốn bật khóc, có ai đào giùm ta cái hố để chui xuống không!
7.Sáng hôm sau, khắp kinh thành đã truyền tai nhau tin Hoắc Lâm Tiêu trở về, lại còn anh dũng cứu mỹ nhân, đứng đầu bảng tin đồn.