“Hạ Chân, em… em là tiểu thư Vạn Bảo Các?”
Tôi nhìn anh ta, lạnh giọng:
“Ừ. Ngạc nhiên lắm sao?”
“Năm đó tôi đến nhà anh, mẹ anh cầm cái bình sứ hoa lam đời Nguyên giả ra khoe, tôi nói đó là hũ muối dưa, anh còn trách tôi không có mắt nhìn.”
Tôi đảo mắt quanh một vòng, cuối cùng dừng lại ở Kỷ Hoài.
“Đồ sứ hoa lam đời Nguyên thật, nhà tôi quả thực có một cái, là lễ đính hôn Kỷ thiếu tặng.”
Kỷ Hoài đúng lúc nắm lấy tay tôi, khẽ mỉm cười: “Bác trai rất thích, nói dùng để cắm hoa thì vừa đẹp.”
6
“Cô… các người…”
Sắc mặt Bạch Tân Nguyệt tái mét như tro.
Cô ta đột nhiên hét lên, chỉ vào tôi: “Không thể nào! Cô nói dối! Cô chỉ là một con buôn đồ cũ rách rưới!”
Cô ta quay sang Lục Minh Huyền: “Minh Huyền, chẳng phải anh nói nhà cô ta rất nghèo sao? Sao có thể là tiểu thư Vạn Bảo Các?”
Môi Lục Minh Huyền run rẩy, không nói nổi một chữ.
Anh ta chưa bao giờ thực sự hiểu về tôi.
“Giờ, chúng ta có thể nói chuyện bồi thường được rồi.”
Kỷ Hoài lạnh lùng nhìn sang Bạch Tân Nguyệt.
“Vừa rồi cô dùng đồ giả vu vạ vị hôn thê của tôi, còn muốn ép cô ấy quỳ xuống.”
“Món nợ này, tính sao?”
Bạch Tân Nguyệt sợ hãi lùi liên tiếp: “Tôi… tôi không cố ý… tôi không biết cô ấy là…”
“Xin lỗi.” – Giọng Kỷ Hoài trầm thấp, không cho phép chối từ.
Bạch Tân Nguyệt cắn môi, mặt đầy nhục nhã, ánh mắt cầu cứu hướng về Lục Minh Huyền.
“Kỷ thiếu, cho tôi chút thể diện. Tân Nguyệt còn trẻ, không hiểu chuyện…” – Lục Minh Huyền lên tiếng hòa giải.
“Thể diện của anh?” – Kỷ Hoài cười lạnh – “Anh là cái gì mà đòi tôi nể?”
Mặt Lục Minh Huyền lập tức đỏ bừng.
Đường đường là tổng giám đốc Lục thị Capital, chưa từng có ai dám nói với anh ta như vậy.
“Kỷ thiếu, đừng ép người quá đáng!”
“Tôi đang ép đấy, anh làm gì được?” – Ánh mắt Kỷ Hoài lạnh như băng.
“Trên địa bàn của tôi, dám bắt nạt phụ nữ của tôi, còn mơ thể diện?”
Anh quay sang quản lý: “Gọi công an. Tố cáo cô ta tội tống tiền.”
“Đừng mà!” – Bạch Tân Nguyệt hét lên, gần như sụp đổ – “Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!”
Cô ta “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa run: “Hạ tiểu thư, xin lỗi! Là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, là tôi bị ma xui quỷ khiến! Xin cô tha cho tôi!”