1.
Ngày tôi bị cúm, sốt cao tới bốn mươi độ.
Cô giúp việc xin nghỉ, trong nhà chẳng còn ai.
Tạ Chí Ngôn vừa bay nửa vòng trái đất trở về.
Mở mắt ra, tôi thấy ngay gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn điển trai của anh ta.
“Cứng đầu thật, viện thì không chịu đi, thuốc cũng chẳng uống.”
Anh ta khẽ vuốt tóc tôi, dịu giọng hỏi:
“Muốn ăn gì không? Anh nấu.”
“Từ khoai hả?”
Anh ta thở dài, cười bất lực:
“Em vẫn giận à? Anh chỉ quên nhất thời thôi mà.”
“Dự án mới anh hoãn rồi, giờ có bảy ngày chỉ dành cho em. Em khỏi bệnh xong muốn đi đâu cũng được: câu cá, trượt tuyết, du lịch… em chọn đi.”
Nhiều năm qua, nhờ năm bộ phim với tổng doanh thu hơn bốn mươi tỷ, Tạ Chí Ngôn leo lên hàng đạo diễn lưu lượng top đầu.
Anh ta luôn bận rộn – bận đến mức cả mấy tháng mới về nhà một lần.
Nếu là trước đây, nghe mấy câu này chắc tôi đã vui mừng khôn xiết.
Nhưng giờ, lòng tôi trống rỗng.
Tôi biết, ngay khi xuống máy bay, anh đã lao về nhà, thức trắng đêm túc trực hạ sốt, đút nước cho tôi.
Tôi cũng biết, từng cuộc họp, từng công việc, anh đều từ chối:“Xin lỗi, vợ tôi đang bệnh, cần tôi chăm sóc.”
Nhưng tôi càng rõ hơn…
Trước khi quay về, anh ở Santorini.
Không phải vì phim ảnh, cũng chẳng do sự kiện.
Mà là cùng Quản Linh Hi đi du lịch.
Hai năm nay, muốn anh rảnh để đi xem với tôi một bộ phim cũng khó như hái sao, vậy mà lại dư dả bảy ngày chỉ để rong chơi cùng cô ta.
Vậy nghĩa là bảy ngày cho cô ấy, bảy ngày còn lại cho tôi – chia đôi cho công bằng ư?
Tạ Chí Ngôn từ bao giờ đã thành “cao thủ rót nước” như thế?
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Điều em muốn làm nhất bây giờ – là ly hôn.”
“Mai mình đi cục dân chính. Em đang rất gấp.”
Bộp – ly nước bị đặt mạnh xuống, nửa ly bắn tung tóe.
Khóe môi anh ta vương nụ cười giễu cợt:
“Chỉ vì một miếng khoai từ mà đòi ly hôn?”
Trong mắt anh ta, tôi chẳng qua chỉ làm quá lên vì chuyện vặt vãnh.
“Đúng vậy.” Tôi đáp gọn.
Anh ta sa sầm mặt, chống nạnh quát:
“Vợ à, anh hai ngày chưa chợp mắt, hầu hạ em như tổ tông – thế mà còn chưa đủ chắc? Lúc nào cũng đem ly hôn ra dọa. Nếu anh thật sự đồng ý thì đừng có khóc lóc!”
Tôi chống tay gượng dậy giữa cơn chóng mặt, nhìn thẳng anh ta, thốt ra một chữ:
“Biến.”
2.
Tạ Chí Ngôn đập cửa bỏ đi.
Tôi vừa mới chợp mắt chưa bao lâu, chuông điện thoại lại réo inh ỏi, kéo tôi ra khỏi cơn mơ màng.
Miễn cưỡng bắt máy, một giọng điệu chua ngoa vang lên:
“Tôi tìm Tạ Chí Ngôn. Hôm nay anh ấy hẹn casting riêng cho tôi vai Tinh Mang. Tôi chờ muốn mốc meo mà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.”
Nghe giọng Quản Linh Hi, đầu tôi càng ong lên.
“Tại sao cô sủa vào máy tôi? Tìm anh ta thì gọi cho anh ta, não cô còn hoạt động được không vậy?”
Quản Linh Hi cười khẩy:
“Hà Tiểu Dao, bao nhiêu năm rồi cô vẫn chẳng thay đổi, vẫn cứ thích ghen tuông như vậy.”
“Tôi nói bao nhiêu lần rồi? Nếu tôi thật sự muốn ở bên anh ấy thì đã ở từ lâu. Cô đừng có nhỏ nhen nữa được không?”
“Nếu không phải gọi cho anh ấy không được, cô tưởng tôi thèm liên lạc với cô chắc? Hứ.”
Tôi bật cười lạnh lùng:
“Đừng mơ. Vai Tinh Mang – cô không có cửa đâu.”
Chưa kịp dứt câu, chiếc điện thoại đã bị giật khỏi tay tôi.
Tạ Chí Ngôn bước vào, tay còn bưng bát cháo nóng. Thì ra anh ta nãy giờ ở dưới bếp.
Anh ta cầm máy, chỉ nói ngắn gọn:
“Đợi anh nửa tiếng, anh tới ngay.”
Cúp máy, anh cúi xuống đặt bát cháo trước mặt tôi:
“Ăn chút gì đi.”
Ngập ngừng một lúc, anh nói thêm:
“Dạo này cô ấy bị chèn ép trong giới… em đừng gây khó dễ cho cô ấy nữa.”
Tôi bật cười khan:
“Nếu tôi muốn gây khó dễ, cô ta đã sớm bị đá khỏi showbiz rồi.”
Anh ta đặt bát cháo sang một bên, giọng trầm hẳn xuống:
“Hà Tiểu Dao, cô ấy dù sao cũng là em gái em.”
Máu tôi dồn thẳng lên não:
“Em gái? Tôi làm gì có em gái? Mẹ cô ta đã hại chết mẹ tôi, còn muốn tôi thân thiết với con gái tiểu tam ư?”
“Anh thử hỏi mẹ tôi dưới mộ xem, bà có muốn tôi gọi con gái của tiểu tam là ‘em gái’ không?”
Tạ Chí Ngôn nghiến răng kiềm chế:
“Anh ra ngoài một lát. Em tự ăn cháo đi.”
Tôi nhìn thẳng anh ta, chậm rãi từng chữ:
“Tôi là nhà đầu tư lớn nhất của Tinh Mang. Không chỉ diễn xuất, mà cả nhân cách của cô ta tôi đều khinh thường.
Cô ta có đến thử vai cũng vô ích thôi.”
Ánh mắt Tạ Chí Ngôn tối lại, giọng lạnh lẽo như băng, từng chữ rơi nặng nề:
“Hà Tiểu Dao, điều anh ghét nhất… chính là cái dáng vẻ cao ngạo của em.”
Tôi dồn hết chút sức còn lại, hất thẳng bát cháo về phía anh ta:
“Thứ tình cảm của anh – đáng giá lắm sao?”
3.
Hôm sau, Tạ Chí Ngôn không hề xuất hiện ở cục dân chính.
Anh ta coi lời ly hôn của tôi chỉ như gió thoảng.
Sau khi tức giận bỏ đi, anh ta thức trắng đêm, bay thẳng tới đoàn phim Tinh Mang.
Kết quả, Quản Linh Hi đạt được ước nguyện, được chọn làm nữ phụ số ba.