4.
Tiếng động trong viện của ta, từ trong ra ngoài ai ai cũng nghe thấy.
Trời dần tối, ta cùng A Lê đến tiểu viện Phất Liễu.
Tống Văn Khê đã sớm chuẩn bị trà nước, ngồi chờ ta.
Hai chúng ta bình thản ngồi trong viện uống trà, trong khi bên ngoài, A Lê và nha hoàn của Tống Văn Khê đang đứng trước cửa, lớn tiếng mắng chửi nhau.
Tiếng cãi vã huyên náo, đủ để át đi tất cả động tĩnh trong viện, cũng đủ để mọi người trong phủ tin rằng ta và nàng ta đang tranh đấu, ghen ghét lẫn nhau.
Tống Văn Khê khẽ cười, thái độ ung dung, hoàn toàn khác với vẻ đoan trang hiền thục trước mặt người khác.
“Thư của tỷ vừa đến, mẫu thân liền thúc giục ta lập tức lên đường. Người nói rằng trong phủ này đầy rẫy hổ lang rình rập, bảo ta cùng tỷ liên thủ, trừ bỏ bọn họ.”
Ta thong thả nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói:
“Kế mẫu vốn giả nhân giả nghĩa, giỏi dùng chiêu ‘dâng cao rồi đẩy ngã’, trước mặt phụ thân lại luôn giả bộ khoan dung nhân hậu, hiền lương thục đức suốt nửa đời người. Nếu muốn vạch trần bộ mặt thật của bà ta, đương nhiên phải từng bước cẩn thận.
Nghe nói muội nhập kinh, bọn họ vô cùng kiêng kỵ. Phụ thân luôn nói gia nghiệp này là do cô mẫu cùng ông ấy gây dựng, dù năm đó có nảy sinh hiềm khích, nhưng sau này muội vẫn sẽ có phần. Từ lúc muội vào kinh, bọn họ đã lo muội chia bớt lợi ích, vì thế mới lợi dụng cơ hội ly gián, mong ta ra tay với muội.”
Tống Văn Khê mỉm cười, ánh mắt sáng rực nhìn ta:
“Tỷ nói xem, bước tiếp theo bọn họ sẽ làm gì?”
Ta suy tư chốc lát, nhìn hai nha hoàn ngoài cửa vẫn đang tranh cãi kịch liệt, khóe môi cong lên:
“Chuyện náo loạn đêm nay chắc chắn sẽ lan khắp phủ, ai nấy đều nghĩ rằng ta và muội như nước với lửa. Nếu không nhầm, Trần thị chắc chắn sẽ xúi giục ta ra tay. Đến lúc đó, vừa đuổi muội đi, lại vừa nắm được nhược điểm của ta trong tay.”
Tống Văn Khê cười khẽ, nâng chén trà lên, nhẹ giọng nói:
“Vậy thì, sao chúng ta không hợp tác, cùng nhau diễn một vở kịch thật đặc sắc cho bà ta xem?”
Khi rời khỏi tiểu viện Phất Liễu, ta cố ý rút trâm, để tóc xõa rối bời, ống tay áo còn xé rách một mảng.
Chẳng bao lâu sau, Trần thị vội vàng chạy đến viện của ta.
Bà ta nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy vẻ xót xa:
“Hôm nay hai tỷ muội các con vì một nam nhân mà tranh giành, còn đánh nhau nữa, nếu lão gia trở về biết chuyện, không biết sẽ tức giận đến thế nào đây. Cái cô biểu tiểu thư kia đúng là quá đáng, con mới là đại tiểu thư của phủ này, vậy mà nàng ta lại dám tranh đoạt với con? Nếu không cho nàng ta một bài học, sau này chỉ e nàng ta sẽ cưỡi lên đầu con mà tác oai tác quái!”
Ta tựa vào vai bà ta, bật khóc nức nở:
“Mẫu thân, con phải làm sao đây? Tử Mặc đã hoàn toàn nghiêng lòng về phía nàng ta rồi, dù người có trách phạt hắn, hắn cũng sẽ không quay đầu lại đâu.”
Vì cháu trai của bà ta, ta đau khổ đến mức muốn sống muốn chết, còn xung đột với người khác.
Nhìn ta vì ghen tuông mà đau lòng đến mức này, chắc hẳn bà ta phải hả dạ lắm.
“Con yên tâm, bất kể hắn nghĩ gì, thê tử của hắn chỉ có thể là con.” Bà ta quả quyết hứa hẹn.
Phải rồi, bà ta đâu nỡ để mất phần hồi môn đồ sộ mà mẫu thân để lại cho ta. Chỉ khi nào có thể đem toàn bộ số tài sản đó về nhà mẹ đẻ, bà ta mới thật sự hài lòng.
Bà ta dùng Trần Tử Mặc để ly gián ta và Tống Văn Khê, nhưng lại quá mức tự phụ.
Bà ta ngỡ rằng bản thân có thể nắm chắc cục diện—vừa khiến ta và Tống Văn Khê bất hòa, nhưng vẫn giữ được hôn ước này.
Lần này, bà ta nhất định sẽ mất cả chì lẫn chài!
“Trước khi con và Tử Mặc thành thân, phải giải quyết triệt để mối họa này thì mới có thể an tâm. Chỉ khi nào đuổi được Tống Văn Khê ra khỏi kinh thành, ép nàng ta quay về Sóc Châu, thì mới có thể loại bỏ hoàn toàn trở ngại giữa con và Tử Mặc.”
Giọng điệu của bà ta dường như đã có sẵn tính toán.
Ta vội vàng lộ ra vẻ mặt hoảng hốt, yếu ớt hỏi:
“Mẫu thân có ý gì?”
Bà ta nhếch môi cười, thấp giọng nói:
“Tháng sau, Trưởng Công chúa sẽ tổ chức yến tiệc cài hoa, đến lúc đó con cũng đưa vị biểu muội kia đi mở mang tầm mắt một chút. Nàng ta không phải rất giỏi múa sao? Vậy thì nhân cơ hội ấy, để nàng ta dâng lên Trưởng Công chúa một điệu múa. Cứ chọn Lục Yêu Vũ đi, nàng ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội nổi danh khắp kinh thành này đâu.”
Mỗi năm, Trưởng Công chúa đều tổ chức Yến Tiệc Cài Hoa, để các tiểu thư khuê các thể hiện tài nghệ, đích thân người sẽ chọn ra người tài hoa nhất.
Nếu có thể nhận được lời khen ngợi của Trưởng Công chúa, giá trị bản thân sẽ được nâng cao, đại ích trong chuyện hôn nhân về sau.
Vậy nên, các tiểu thư thế gia đều dốc hết sức để chuẩn bị.
Nhưng, "Lục Yêu Vũ" chính là điều cấm kỵ của Trưởng Công chúa.
Năm đó, người hòa ly cũng bởi vì phò mã sau khi thành thân lại si mê một vũ cơ giỏi múa điệu này. Kể từ đó, phu thê xa cách, oán hận dâng tràn.
Ba năm trước, trong một buổi tiệc cài hoa, có một vị tiểu thư không biết điều đã múa điệu này, phạm vào điều kiêng kỵ của Trưởng Công chúa, kết cục bị đuổi về quê, vội vã gả cho một kẻ vô danh tiểu tốt.
Trần thị chắc chắn Tống Văn Khê vừa mới nhập kinh, không hề hay biết chuyện này, nên mới muốn lợi dụng cơ hội để hãm hại nàng ta!
5.
Trần thị bảo ta tỏ ra thân thiện với Tống Văn Khê, tạm thời nhún nhường để lấy lòng nàng ta.
Bà ta muốn ta đích thân mang tặng một bộ y phục múa cho Tống Văn Khê, lại còn đặc biệt mời công tôn đại sư – bậc thầy vũ đạo nổi danh trong kinh thành – đến dạy nàng múa.
Ta đồng ý với đề nghị của Trần thị.
Khi bộ y phục múa được mang đến trước mặt Tống Văn Khê, nàng ta tặc lưỡi liên tục, cười khẽ nói:
“Kế mẫu của tỷ đúng là bỏ ra không ít công sức.”
Quả thực là vậy.
Bộ y phục này tinh xảo vô cùng, khiến người ta khó lòng từ chối.
Màu xanh thiên thanh chuyển dần, trên vải thêu hình mây khói vờn quanh, cổ tay áo được viền bằng chỉ bạc, dưới ánh đèn lấp lánh phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
Dây lưng đính đá quý, nổi bật vẻ yêu kiều mềm mại của người mặc.
Lớp váy xếp tầng, tựa như sóng nước lay động, mỗi bước đi đều lưu chuyển ánh sáng rực rỡ.
Công Tôn đại sư dạy nàng múa suốt một tháng, chỉ dạy duy nhất Lục Yêu Vũ.
Tống Văn Khê ở trước mặt mọi người đóng kịch rất khéo, vui vẻ nhận lấy y phục, phẩy tay xem như cùng ta giảng hòa, nhận lấy lễ vật chuộc lỗi của ta.
Mạnh Chiêu Tự mấy ngày nay đều đóng cửa không ra, hiển nhiên cũng đang dốc sức chuẩn bị cho yến tiệc cài hoa.
Công Tôn đại sư đã nhận được lợi lộc từ Trần thị, đương nhiên sẽ tận tâm tận lực dạy cho Tống Văn Khê.