Bạn trai hay rủ tôi đi ăn, mỗi lần chọn nhà hàng đều chọn chỗ sang trọng hơn lần trước. Nhưng đến lúc tính tiền thì anh ta lại giả chết.
Sau đó tôi tình cờ phát hiện, thì ra bạn trai tôi không chỉ ăn chùa mà còn ăn cả tiền hoa hồng từ đó.
Lần này hết hơn 6000 tệ, may mà tôi đã rút lui trước.
Anh ta liền bị quản lý giữ lại: “Giờ ăn quỵt là sau ăn cơm nhà nước đó nha?”
1
Tôi vừa đi đến cửa thì đã nghe thấy giọng Trương Vãn Vãn đang gọi điện thoại rất to, còn bật loa ngoài. Đầu dây bên kia, lại chính là giọng bạn trai tôi – Từ Hạo!
Tôi theo phản xạ rụt chân lại, dán người vào tường ngoài, lặng lẽ lắng nghe.
Giọng Trương Vãn Vãn vang lên rõ mồn một: "Gần đây bọn mình kiếm được không ít, tối nay anh dẫn Trần Hi Vũ đến khách sạn XX ăn, rồi mời cậu ta một bữa thật thịnh soạn, mấy ngàn hay cả vạn cũng được, thế là cũng đủ tiền mua điện thoại rồi. Em đã nói trước với quản lý bên đó rồi, họ sẽ cho bọn mình 20% hoa hồng."
Nghe xong tin đó, cơn giận trong tôi cuộn trào như sóng dữ.
Sao tôi lại gặp phải loại người trơ tráo thế này chứ?!
Thì ra, bạn cùng phòng và bạn trai tôi đã âm thầm cấu kết với nhau từ lâu. Mỗi lần đi chơi, Từ Hạo đều dẫn tôi tới chỗ đắt đỏ. Đến khi tính tiền thì lúc kêu cạn ví, lúc thì bảo mẹ ốm để lấy lòng thương hại của tôi. Lần nào đi với anh ta cũng phải tốn từ mấy trăm đến cả ngàn tệ, tôi dần cảm thấy có gì đó không ổn nên đã giảm bớt việc ra ngoài.
Tôi siết chặt nắm tay, suýt nữa đã xông vào xé toạc bộ mặt giả dối của Trương Vãn Vãn. Nhưng ngay lúc tay chạm vào tay nắm cửa, tôi chợt nghĩ… giờ mà nổi giận với Trương Vãn Vãn thì cùng lắm cũng chỉ mắng được vài câu, cô ta sẽ chẳng mất gì. Dù có báo cảnh sát, e là cũng vô ích – dù sao tôi cũng từng ăn cùng họ.
Ngay lúc này, điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn từ Từ Hạo hiện ra: "Baby, tối nay rảnh không? Chúng ta cùng ăn tối dưới ánh nến ở khách sạn XX nhé."
Tôi hít sâu một hơi, trong đầu dường như đã có kế hoạch.
Tôi quay người, bước nhanh về phía cuối hành lang, lớn tiếng đáp lại: "Được thôi, lâu rồi mình chưa đi ăn cùng nhau mà, vậy tối nay gặp nhé!"
Nghe thấy tiếng tôi, khuôn mặt Trương Vãn Vãn lập tức rạng rỡ, cô ta nhảy xuống giường, chạy ra mở cửa cho tôi.
Cô ta chào đón tôi rất niềm nở, mắt ánh lên vẻ chờ mong: "Hi Hi, cậu về rồi à! Lần trước cậu hỏi tớ mấy chỗ ăn ngon, nên tớ đã làm cho cậu một danh sách rồi đấy. Để tớ gửi sang cho!"
Lần nào cũng là Trương Vãn Vãn nhiệt tình như thế, cô ta luôn chủ động giúp tôi tìm quán ăn. Dù tôi từng từ chối, nhưng cô ta bảo tôi coi thường gu ẩm thực của cô ta, nên tôi đành phải nhận. Chỉ là tôi không ngờ sau tất cả sự nhiệt tình ấy lại là mưu đồ riêng.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, gạt đi những suy nghĩ trong đầu rồi đặt túi xách xuống.
Sau khi hít một hơi thật sâu, tôi nói: "Vãn Vãn à, cậu lúc nào cũng tốt bụng giúp tớ chọn quán. Tối nay tớ đưa cậu đi cùng luôn nhé, Từ Hạo mời!"
Tôi cố giữ giọng bình thản, nhưng lửa giận trong lòng vẫn cháy rừng rực.
Trương Vãn Vãn nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt có phần thấp thỏm, khẽ hỏi: “Tớ đi theo có bị coi là kỳ đà cản mũi không? Hay là… tớ không đi nữa nhé?”
Tôi đáp: “Đương nhiên phải đi rồi, nếu không có cậu thì làm sao tớ có thể được ăn nhiều món ngon thế chứ?”
2
Đúng 7 giờ tối, trời đã chạng vạng.
Cô ta trang điểm rực rỡ, rõ ràng là có ý muốn tranh giành vai trò với tôi.
Chúng tôi đến nhà hàng cùng nhau, nhưng ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía Trương Vãn Vãn, có lẽ người ta tưởng cô ta mới là nhân vật chính.
Thế lại càng hay. Vì như thế nhân viên phục vụ chắc chắn sẽ nghĩ cô ta mới là bạn gái của Từ Hạo. Còn tôi, chỉ là người ngoài đi cùng.
Từ Hạo vừa thấy liền vẫy tay với chúng tôi.
Trên bàn đã bày sẵn đầy món ngon, nhìn sơ qua đã biết toàn là hàng đắt tiền. Đã vậy, toàn bộ đều là món Từ Hạo yêu thích, đặc biệt là cua hoàng đế, anh ta gọi tận mười con. Điều đáng buồn là anh ta biết rõ tôi dị ứng hải sản.
Trước kia anh ta thường gói mang về phần ăn còn dư, thậm chí còn mua thêm tủ lạnh để trong ký túc xá. Tôi đoán đống thức ăn đó còn nhiều đến mức đủ để anh ta ăn cả tuần.
Tôi từng tưởng anh ta là người đàn ông biết tiết kiệm, nên càng ngày càng đưa hắn đi ăn nhiều hơn. Ai mà ngờ anh ta chỉ là một con ma hút máu. Bữa này ít nhất cũng tiêu tốn mấy ngàn tệ.
Thấy Trương Vãn Vãn, ánh mắt Từ Hạo hiện rõ vẻ bất ngờ. Nhưng anh ta không rời mắt khỏi cô ta được phút nào.
“Baby, không phải tối nay là buổi tối của hai đứa mình à? Sao Trương Vãn Vãn cũng đến đây vậy?”
Thấy chưa? Chỉ một câu là lộ tẩy. Tại sao tôi biết á? Bởi vì tôi chưa từng giới thiệu Trương Vãn Vãn là bạn cùng phòng của tôi. Ấy vậy mà anh ta lại có thể gọi thẳng tên cô ta ra như vậy.
Tôi lạnh giọng hỏi lại: “Sao anh biết cô ấy tên Trương Vãn Vãn? Hai người thân lắm sao?”
Từ Hạo như sực tỉnh.
Trương Vãn Vãn thì sợ bị lộ, vội vàng biện hộ: “Hi Hi, cậu đừng hiểu lầm, bọn tớ chỉ biết tên nhau trong hội thư pháp thôi, không thân đâu.”
Tôi hờ hững gật đầu, ra hiệu cho cô ta ngồi xuống, rồi nói với Từ Hạo: “Em đi vệ sinh chút.”
Nói là vậy, chứ thật ra tôi ngồi vào phòng trống bên cạnh, lặng lẽ quan sát màn kịch của họ.
Từ Hạo lộ rõ căng thẳng: “Vãn Vãn, sao em cũng tới đây? Không lẽ Trần Hi Vũ phát hiện ra gì rồi?”
Trương Vãn Vãn liếc nhìn xung quanh, khinh khỉnh đáp: “Cậu ta á? Ngốc như bò, sao mà biết được?”
Từ Hạo thở phào, lộ vẻ lươn lẹo, tranh thủ nắm tay Trương Vãn Vãn.
Cô ta đỏ mặt rút tay về, làm bộ giận dỗi: “Giữ ý chút đi, nếu bị Trần Hi Vũ nhìn thấy thì khỏi ăn đó.”
Tôi đứng đó, siết chặt tay.
Cơn giận trong tôi cũng sôi trào.