4
Trương Vãn Vãn trở về ký túc xá, tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện tối qua, vẻ mặt bình thản như chưa từng xảy ra chuyện gì. Thấy vậy, trong lòng tôi dấy lên nghi ngờ – với tính cách của cô ta, lẽ ra không thể im như vậy mới đúng.
Xem ra trước đây tôi đã quá coi thường cấp độ mưu mô của bọn họ.
Trương Vãn Vãn quay sang tôi, làm bộ quan tâm: “Hi Hi, bụng cậu đỡ chưa? Có cần tớ nấu ít nước đường đỏ cho không?”
Nếu là trước kia, tôi hẳn sẽ cảm động không thôi. Nhưng giờ, khi đã nhìn thấu bộ mặt thật của cô ta, những lời này chỉ khiến tôi buồn nôn.
Tôi giả vờ bình tĩnh hỏi: “Đồ ăn ở nhà hàng hôm qua chắc ngon lắm nhỉ? Tiếc thật, tớ lại chẳng được nếm thử.”
Trương Vãn Vãn nhẹ nhàng an ủi: “Không sao đâu, vẫn còn có lần sau mà.”
Lòng tôi lạnh đi một nhịp — đúng như tôi đoán, bọn họ quả thực đang nhắm đến “lần sau”.
Hôm sau, điện thoại rung lên.
Từ Hạo gửi tin nhắn: “Baby, anh muốn chứng minh tình yêu của anh cho em.”
Tôi cau mày, cảm giác ghê tởm trào lên tận cổ. Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà gửi lại một dấu hỏi chấm.
Chẳng lẽ là hôm qua ăn quá nhiều cua hoàng đế nên hỏng cả não rồi sao?
Từ Hạo trước nay chưa từng nói mấy lời tình cảm sến súa kiểu đó.
Vậy mà anh ta nhắn tiếp ngay sau đó: “Em có thể cho anh mượn 9855 tệ được không? Để anh chứng minh tình yêu của mình với em.”
Tôi bật cười lạnh, đáp trả: “Vậy chuyển cho em 9855 tệ đi, em sẽ chứng minh rằng em yêu anh cỡ nào.”
Từ Hạo cũng chẳng chịu thua: “Mấy câu kiểu này đương nhiên là anh phải nói. Em chuyển 9855 đi, rồi anh sẽ nói cho em biết.”
Tôi tức đến run cả người, chỉ muốn tát cho anh ta hai bạt tai.
Tôi hít sâu một hơi, quyết định mặc kệ anh ta.
Nhưng Từ Hạo chưa chịu dừng, lại tiếp tục nhắn tin: “Anh chỉ muốn dùng con số 9855 để bày tỏ tình yêu thôi mà. Sau đó anh sẽ trả lại cho em. Anh sẽ trả trong vòng 100 năm, mỗi ngày trả 0.27 tệ. Sáng trả 0.13, chiều trả 0.14. Như vậy mỗi ngày đều là 1314 (một đời một kiếp).”
Hả? Tôi còn sống được thêm 100 năm nữa à? Mà ngày nào cũng bị nhai đi nhai lại cái “một đời một kiếp” như vậy làm tôi muốn phát điên rồi!
Không nhịn nổi nữa, tôi tức giận đáp thẳng: “Có bệnh thì mau đi chữa giùm!”
Không ngờ Từ Hạo chẳng giận mà còn cười hì hì, bảo chỉ đùa thôi, muốn chọc tôi vui. Tiếc là tôi giờ đã chẳng còn là đứa con gái mù quáng trong tình yêu nữa rồi.
Anh ta nhanh chóng đổi giọng, lộ bộ mặt thật: “Tuần sau là sinh nhật anh, anh đã đặt chỗ ở khách sạn XX rồi, anh sẽ mời bạn bè và người thân tới. Trước đây em từng hứa sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng cho anh mà. Lần trước là anh mời, lần này đến lượt em.”
Đến lúc này, tôi mới bừng tỉnh.
Thì ra họ nhịn đến tận bây giờ là để đợi dịp này lừa tôi một cú thật to sao?
Tôi siết chặt điện thoại, móng tay còn gãy vì bóp quá mạnh.
Tốt thôi. Muốn đánh úp tôi đúng không? Vậy thì cứ thử xem.
Tôi lạnh nhạt nhắn lại: “Đến hôm đó em sẽ tới.”
Ngày tháng cứ thế trôi, sinh nhật của Từ Hạo cuối cùng cũng đến.
5
Hôm đó, Từ Hạo nhiệt tình mời toàn bộ bạn học trong lớp, Trương Vãn Vãn cũng có tên trong danh sách đó. Bạn bè thân thích của anh ta cũng lũ lượt kéo đến.
Từ Hạo liên tục gửi video từ buổi tiệc, không quên ám chỉ: “Em mau tới thanh toán đi nha~”
Trong video là rượu vang Lafite đắt tiền, có cả hải sản nhập khẩu. Anh ta còn gửi hẳn thực đơn tiệc sinh nhật “sang chảnh” để nhấn mạnh mức độ xa hoa.
Tôi nhẩm tính sơ sơ, thì thấy ít nhất cũng tốn hơn 100.000 tệ. Mà tôi thì đang ngồi đối diện khách sạn, vừa ăn hạt dưa vừa xem “khỉ diễn trò”.
Trong bữa tiệc, Từ Hạo hân hoan, như thể quên bẵng rằng tôi chưa hề xuất hiện.
Anh ta lớn tiếng tuyên bố: “Tối nay tôi mời! Cứ ăn uống hết mình đi, có tôi lo!”
Bạn cùng phòng của anh ta trêu: “Từ Hạo, ông hên ghê, kiếm được bạn gái vừa ngoan vừa nghe lời, lại nhiều tiền, nhất ông rồi nhé!”
Từ Hạo đắc ý truyền kinh nghiệm: “Các ông tưởng tôi chỉ có một bạn gái à? Thực ra, cưa gái chẳng cần tốn tiền đâu. Chỉ cần tặng vài món quà nhỏ, làm họ vui là họ tự động trung thành, sẵn sàng vì ông làm mọi thứ ấy mà.”
Nghe đến đây, tôi như bừng tỉnh.
Những món quà 10 miễn phí vận chuyển hóa ra chỉ là chiêu để moi tiền tôi. Haiz, tôi đúng là mù mắt mới từng yêu loại người này.
Tôi vừa quan sát Từ Hạo, vừa giả vờ gọi điện qua WeChat – rồi nhanh chóng cúp máy.
Tôi cố ý làm vậy chục lần, để anh ta thấy một loạt cuộc gọi nhỡ. Rồi đợi tới 12 giờ đêm, khi buổi tiệc gần kết thúc, đến lúc tính tiền – Từ Hạo sẽ nhớ đến tôi.
Thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ, anh ta mừng rỡ gọi lại: “Baby, em đâu rồi? Nãy ồn quá anh không nghe thấy chuông. Tiệc sắp xong rồi, em qua thanh toán nha!”
Tôi giữ giọng bình tĩnh, môi khẽ nhếch cười lạnh: “Anh không thấy em à? Em tới từ lâu rồi mà! Em gọi mười mấy cuộc mà anh không thèm bắt máy. Em đã tổ chức tiệc sinh nhật cho anh, mà chẳng thấy ai đến. Rốt cuộc là sao?”
Từ Hạo bối rối: “Em ở đâu? Sao anh không thấy? Em tới lộn địa điểm rồi hả?”
Tôi lập tức gửi ảnh khách sạn cao cấp đã chỉnh sửa kỹ càng cùng ảnh "buổi tiệc" giả mạo.
Giọng tôi đầy sốt ruột: “Em đang ở khách sạn XX mà anh nói mà. Anh thấy bữa tiệc em tổ chức chưa? Đồ ăn đều đặt hết cả rồi, em tốn 200.000 lận đấy.”