1
Trước khi chiếu chỉ sắc phong được ban xuống, phụ thân ta đã đi hai nước cờ đầy hiểm nguy.
Ông mời một thiên sư đến để bói mệnh cho gia quyến trong phủ.
Thiên sư kia nói rằng, khi đích nữ của Tề phủ ra đời, hung tinh chiếu vào, mệnh cách mang thủy sát, là thân bất tường.
Nghe thật rùng rợn.
Nhưng thân phận thật sự của thiên sư này thế nào không ai rõ, chỉ biết rằng lời tiên đoán đó là kết quả của sự dàn dựng tỉ mỉ giữa phụ thân ta và ông ta.
Quả có điềm xấu, nhưng cũng chỉ liên quan đến gia tộc.
Những chuyện bên ngoài xảy ra gì đi nữa, đều không liên quan đến ta.
Nhưng dù vậy, cũng đã đủ rồi. Hoàng gia xưa nay luôn cẩn trọng, hẳn sẽ thôi ý định nạp ta vào cung.
Để không sớm đẩy ta vào cảnh cùng đường, phụ thân đã hao tổn không ít tâm sức.
Theo tục lệ triều ta, phi tần không con đều phải tuẫn táng.
Mà ta, vốn mang một chứng bệnh trong người.
Khi trước, vào mùa đông lạnh giá, ta rơi xuống hồ tuyết, để lại di chứng không thể sinh con.
Từ đó, phụ thân quyết định, thay vì gả ta đi để rồi phải chịu đựng sự ghẻ lạnh của nhà chồng, chi bằng để ta an ổn sống tại tướng phủ, làm một thiên kim không lo không nghĩ.
Dẫu sao, dù là hào môn hay thường dân, chỉ cần cưới thê mới, không ai lại không coi trọng chuyện nối dõi.
May thay, phủ tể tướng quyền thế, nuôi ta qua ba đời cũng chẳng thành vấn đề.
Nhưng ta ở ngoài lại nổi danh là mỹ nữ kinh thành, người đến cầu thân rất đông.
Dẫu vậy, bất kể là ai xuất sắc đến đâu, phụ thân đều lấy lý do không nỡ gả ta đi sớm để từ chối hôn sự.
Người ngoài thường mỉa mai: e rằng không phải không nỡ, mà là muốn nhân dịp tân hoàng lên ngôi để kết thân với hoàng thất.
Chỉ mình ta biết, ngay cả hoàng thân phụ thân ta cũng từng từ chối.
Lâu dần, cả kinh thành đều hay rằng tướng gia không muốn gả con, chẳng còn ai đến cầu thân nữa.
Thế nhưng đúng vào lúc này, phụ thân nhân cơ hội xuất hành mà biết trước được ý chỉ sắc phong của tân hoàng, rằng không lâu nữa sẽ đến phủ tuyên đọc.
Sau khi hay tin, ông như thể trời sập.
Đặc biệt là khi nhớ lại cảnh đồng liêu thân thiết với ông từng đau đớn khóc lóc trước mặt, khi hoàng đế băng hà, nữ nhi vừa nhập cung chưa lâu cũng phải theo ông xuống mồ lạnh lẽo.
Vì thế, ông cứng rắn quyết định, đi nước cờ thiên sư.
Nước cờ thứ hai là dâng sớ tâu, một là trình bày mệnh sát, hai là xin tân hoàng cho phép để một nữ nhi khác vào cung thay ta.
Người đó chính là nhị tiểu thư của phủ, Tề Thanh Đồng.
Khi biết ý định của phụ thân, Thanh Đồng liền đỏ hoe mắt.
Không biết là vui hay buồn.
Dẫu sống chung dưới một mái nhà, ta và nàng hiếm khi gặp nhau.
Một phần vì từ nhỏ ta lớn lên trong cung.
Một phần vì ta và nàng là tỷ muội khác mẹ.
Nàng là con của di nương, còn mẫu thân ta là chính thất của phủ, chỉ là đã qua đời mấy năm trước.
Ba năm để tang, ta và mẹ con họ cũng không xảy ra điều gì bất hòa.
Dẫu có chút xa cách, nhưng cả Thanh Đồng lẫn di nương Thẩm đều chưa từng gây chuyện với ta.
Trong mắt người ngoài, hậu trạch của tướng phủ quả hiếm khi được yên bình như thế.
Nhưng mặt hồ tĩnh lặng nay đã bị khuấy động.
Sau khi từ hoàng cung trở về, phụ thân liền tới chỗ Thanh Đồng, dịu giọng an ủi: “Đồng nhi, lớn trước nhỏ sau, con hãy giúp tỷ tỷ, được không?”
Chưa đợi Thanh Đồng gật đầu, bản tấu trình về mệnh sát đã bị trả lại.
Trên đó có bút phê: “Lời vô căn cứ.”
Phụ thân trợn to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Nhưng khi trấn tĩnh lại, ông lại thấy may mắn phần nào.
Nói với ta: “Dẫu thiên sư bị bãi bỏ, nhưng không bác bỏ đề nghị để muội muội con nhập cung.”
Phụ thân đang định thở phào, đột nhiên nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Người của ngự tiền tới.
Họ còn vui vẻ chúc mừng phụ thân:
“Chúc mừng tướng gia, chúc mừng đại tiểu thư, mau chuẩn bị sẵn sàng, rồi ra ngoài tiếp chỉ đi.”
Đại tiểu thư…?
Vậy thì vẫn là ta.
Phụ thân sững người.
Khi ngự tiền rời đi, ông quay lại nhìn ta, phiền muộn nói:
“Biết sớm rằng người nọ kiên quyết như vậy, ta đã không kéo dài hôn sự của con nữa. Haiz, quả thật khó vẹn cả đôi đường.”
02
Người mà phụ thân nhắc đến, chính là tân đế Tạ Ngọc Hằng.
Do từng vào cung làm bạn đọc cho công chúa khi còn nhỏ, ta đã quen biết hắn từ lâu.
Khi hắn còn là vương gia, hắn cũng từng đến tận cửa bàn chuyện hôn sự.
Sau khi bị phụ thân khéo léo từ chối, hắn viện cớ đánh mất chiếc anh lạc luôn mang bên người, đuổi hết người trong viện của ta đi tìm, rồi bước vào phòng ta, đứng sau tấm bình phong hỏi:
“Thanh Ngô, có phải nàng đã để ý người khác rồi không?”
Ta cúi đầu nhìn chiếc khăn tay thêu lệch lạc, hồi lâu không nói gì.
Trên chiếc khăn ấy có hình trúc mực, rất giống với họa tiết trên tay áo của hắn.
Đó là ta cố ý bắt chước.
Nhưng giờ chỉ đành kiên quyết lên tiếng, nói rằng ta không muốn lập gia đình.
Đây chính là lần ta từng đề cập, từ chối hôn sự với hoàng thân.
Sau lần đó, ta không gặp lại Tạ Ngọc Hằng.
Không ngờ rằng sau khi hắn lên ngôi, vẫn muốn nạp ta làm phi.
Lại càng không ngờ, ngay cả lời sấm quẻ do phụ thân ta dựng nên, Tạ Ngọc Hằng cũng chẳng bận tâm.
Phải rồi, hắn vừa đăng cơ, đang là lúc đắc ý xuân phong, làm sao lại để những “thiên sư chân đất” ấy vào mắt?
Thiên cơ? Thiên ý? Tất thảy đều không sánh bằng thánh dụ.
Cuối cùng, ta vẫn phải nhận chiếu chỉ sắc phong.
Ta phải vào cung làm quý phi.
03
Những ngày đầu tiên tiến cung, Tạ Ngọc Hằng vẫn giữ vẻ xa cách, không hề thân cận với ta.
Dù sao, hôn sự này từng bị phủ tể tướng ba lần bốn lượt khước từ, trong lòng hắn cũng không vui vẻ gì.