1.
Ta là Tô Nhiễm.Nữ sát thủ đứng đầu bảng xếp hạng sát thủ nếu tính từ dưới lên.
Vào nghề đã ba năm, thế mà chưa một ai chế/t dưới tay ta.
Chính vì vậy, đã lâu rồi ta không nhận nhiệm vụ nào.
Cho đến hôm nay, lại có người đột nhiên giao cho ta một phi vụ ám sát.
Hắn ngồi đối diện ta, tay cầm một xấp tiền giấy dày, mở miệng nói:“Đã ngưỡng mộ đại danh từ lâu.”
Ta: “?”
Đại danh gì chứ?
Ta từng liều mạng với kẻ địch suốt một canh giờ, kết quả hắn chỉ bị thương ngoài da thôi. Cái đó mà là “đại danh” à?
Thôi khỏi nhắc nữa!
Ta chẳng lấy gì làm vui, thậm chí còn cảm thấy người này có chút kỳ quặc.
Có điều, hắn cũng khá thẳng thắn, không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề, quăng lên bàn một bức họa của Nhiếp Chính Vương.
“Tìm cách giế/t hắn.”
Ta nhìn kỹ, lập tức đáp: “Không làm được.”
“Người này là huynh đệ thân thiết của ta, bạn chơi từ bé.”
Đương nhiên là ta bịa đấy.
Ta chỉ vì nghèo rớt mùng tơi, muốn vòi thêm chút tiền.
Chẳng ngờ người trước mặt lại tin sái cổ, còn lẩm bẩm: “Sao lại thế?”
Không hiểu sao, từ giọng điệu mơ hồ của hắn, ta nghe ra một kiểu… hài lòng.
Thấy hắn định bỏ đi, ta lập tức gọi lại, giả vờ do dự nói:“Thêm tiền, thêm tiền thì có thể làm được!”
2.
Ta thành công lẻn vào phủ Nhiếp Chính Vương, trở thành một nha hoàn chuyên quét dọn.
Ban ngày, ta cầm chổi quét dọn vù vù, quản gia còn khen ta là một “mầm non” đầy triển vọng.
Ban đêm, ta lại ngồi xổm trên tường để làm quen địa thế, lúc nào cũng chuẩn bị tung đòn chí mạng.
Ta quan sát rất lâu, cuối cùng cũng chờ được cơ hội hắn ở một mình.
Vậy nên, ta chuẩn bị công cụ, nhảy qua cánh cửa sổ đang mở một nửa.
Kết quả… bị kẹt giữa chừng.
Tệ thật.
Đồ ăn trong phủ quá ngon, ta quên mất phải giữ dáng.
Nhìn về phía trước, ta thấy Nhiếp Chính Vương không ngẩng đầu, dường như không phát hiện ra ta.
Từ góc độ này, ta chỉ thấy được chiếc cằm tinh xảo của hắn cùng khóe miệng đang mím lại, dường như đang cố nhịn cười.
Ta ngẫm một lúc, có lẽ nội dung tấu chương nực cười quá.
Thế là, dù máu dồn lên đầu, ta vẫn cố nhích vào thêm mấy lần.
Không ngờ cây gỗ chống cửa sổ bị lỏng, rơi trúng người ta.
Đau quá, ta bật kêu “A!” một tiếng.
Hắn muốn không chú ý cũng chẳng được.
Cuối cùng, Nhiếp Chính Vương buông bút, dùng đôi mắt đen láy nhìn ta chằm chằm, cất giọng hỏi:“Trộm?”
Bị nhìn như vậy, ta đành do dự gật đầu.
Hắn dịu giọng nói: “Hiện giờ bản vương chưa định nghỉ, ngươi lát nữa hãy đến.”
Ta ngây người vài giây, lập tức hiểu ý, nhanh chóng đáp: “Được.”
Rồi hì hục rút lui.
Nhưng vừa động, toàn bộ ám khí giấu trong áo choàng đồng loạt rơi xuống “leng keng” đầy ồn ào.
Ta ngán ngẩm lắc tay.
Ngước mặt lên, liền chạm phải ánh nhìn bất đắc dĩ của hắn.
“Nếu ta nói đây là lễ ra mắt dành cho ngài, ngài tin không?”
3.
Hắn không tin.
Không những thế, hắn còn ra hiệu cho người đi theo, bảo kéo ta ra khỏi cửa sổ với tốc độ quá nhanh khiến ta không kịp phản ứng.
Ta nhìn nam nhân áo đen trước mặt, nuốt hai ngụm nước bọt.
Có phải đây là ám vệ trong truyền thuyết không?
Sao nhìn quen mắt thế nhỉ.
Đang ngơ ngác, Nhiếp Chính Vương bước tới, giật khăn che mặt ta xuống.
Hai chúng ta lại lặng lẽ đối diện.
Ta vô thức lảng ánh mắt đi.
Còn hắn nhìn ta chằm chằm, kiên định không rời.
Giây lát sau, ta thấy sắc mặt hắn hơi ửng đỏ, hồng lan đến tận vành tai.
Ta lắp bắp: “Ngài…”
Ám vệ lập tức chú ý, siết chặt tay, ép ta xuống đất:“Ngươi dám hạ độc?”
Ta: “…”
Một câu nói liền nhắc nhở ta, sao lúc nãy không nghĩ tới cách hạ độc nhỉ?
Chưa kịp biện minh, Nhiếp Chính Vương đã gạt ám vệ ra:“Cửa sổ đóng kín, ta chỉ cảm thấy hơi ngột ngạt thôi.”
Hắn thấy ám vệ vẫn nghi ngờ đứng bên cạnh, bèn liếc ta vài lần, rồi bất giác cúi đầu nhìn mũi giày, gương mặt có chút bối rối:“Nhìn nàng ấy không giống kẻ ác.”
Ám vệ trừng mắt, chỉ đống ám khí bừa bộn trên đất, ý tứ rất rõ ràng.
Nhiếp Chính Vương nhắm mắt, như chẳng màng:“Vậy thì sao, ta vẫn sống nhăn đấy thôi.”
Ta kinh ngạc ngó sang hắn.
Nhiếp Chính Vương nổi danh khắp nơi kia mà, sao chưa từng nghe nói đầu óc không bình thường?
4.
Có ngốc đến đâu cũng nhận ra rằng Nhiếp Chính Vương thật sự tốt bụng.
Rõ ràng mọi chứng cứ đầy đủ, hắn vẫn hết lòng bênh vực ta, thậm chí còn chủ động tìm cớ bao che.
Hiện tại, ngón tay thon dài của hắn đang nghịch con dao găm của ta, tranh luận với ám vệ:“Ai lại ngốc đến mức sai một sát thủ đu mình trên cửa sổ?”
Ta gật đầu lia lịa: “Đúng đúng.”
Ám vệ không nhượng bộ: “Ta từng thấy ngươi xuất hiện trên bảng sát thủ.”
Câu nói này nhắc ta nhớ ra.
Trong khoảnh khắc, ta nhận ra ám vệ này chính là Tống Hoài, sát thủ giang hồ số một.