6.
Sau sự việc đó, bỗng nhiên ta được Nhiếp Chính Vương tin tưởng.
Hắn thăng chức cho ta, cho phép ta ngày ngày hầu hạ trong thư phòng.
Không chỉ công việc nhẹ nhàng, mà lương bổng mỗi tháng còn nhiều hơn trước hẳn ba lượng bạc.
Đương nhiên ta vô cùng hoan hỉ.
Hơn thế nữa, thân phận mới này còn vô cùng tiện lợi cho kế hoạch của ta.
Trong triều, kẻ thù của Nhiếp Chính Vương nhiều vô số, cứ như cỏ dại, hết lớp này lại mọc lớp khác, luôn tìm cách ám sát hắn.
Tống Hoài dù tận tụy, nhưng cũng không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh.
Người thông minh như ta đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.
Vì vậy, khi Tống Hoài ra ngoài truy lùng thích khách, ta liền lôi gói thuốc ra.
Chỉ vì tay run một chút, toàn bộ thuốc đổ hết vào trong cốc nước.
Ta nhẩm tính, một ngụm thuốc có thể hạ được cả một con bò, thế thì…
Thôi cũng tốt, để hắn chết vì trúng độc, khỏi tốn thêm vài nhát dao.
Trong lòng hớn hở, ta đặt cốc nước bên cạnh đống tấu chương của hắn.
Nhiếp Chính Vương thuận tay cầm lên, đưa đến miệng, nhưng chợt khựng lại.
Hắn nhìn cốc hồi lâu, nhíu mày, chợt hỏi dò:
“Ngươi có bỏ thêm bột gì vào trà không?”
Ta giật mình: “Đâu có, đâu có!”
Nhưng vừa ngước mắt nhìn, nước trà trong cốc đã sánh đặc như keo chỉ trong vài khoảnh khắc.
Miệng ta đang há ra liền khép lại.
Nhiếp Chính Vương vẫn tỏ ra điềm tĩnh, không đợi ta mở lời, hắn áp đôi môi mỏng lên vành cốc. Ai biết được hắn có uống hay không?
Cổ họng hắn chuyển động, cặp mắt đen như mực không chớp, khóa chặt ánh nhìn vào ta.
Một lúc sau, hắn trả lại cốc, đầu lưỡi lướt nhẹ qua vết nước ở mép cốc, đánh giá:
“Thứ này hơi đắng.”
Đắng à??
Chủ tiệm thuốc rõ ràng bảo không màu không vị, còn lấy của ta một khoản lớn.
Chẳng lẽ lão ấy lừa ta?!
Hơn nữa, hắn uống rồi mà sao vẫn bình thản thế?
Ta nghi hoặc, len lén dùng đầu ngón tay chấm một chút nước trà, đưa lên liếm thử.
“Không đắng.”
Ta quay lại, định dụ hắn uống thêm mấy ngụm nữa.
Không ngờ, ngay giây sau, hai chân ta bỗng nhũn ra, ngã thẳng vào lòng Nhiếp Chính Vương.
Trong mắt ta, gương mặt thanh tú của hắn như vỡ ra thành nhiều mảnh.
Ta lắc đầu, vòng tay ôm cổ hắn, mắt lờ đờ: “Nô tỳ… hơi chóng mặt… muốn nghỉ…”
Chưa nói xong, đầu ta đã gục xuống, nằm gọn trong lòng hắn.
Khi ý thức mơ hồ, giọng nói Nhiếp Chính Vương vang lên bên tai:
“Thể trạng cũng không tồi.”
Hắn vuốt tóc mai ta, giọng đầy ý cười: “Ngủ một giấc đi.”
7.
Thật đáng xấu hổ.
Ta ngủ một mạch suốt hai ngày.
Khi vừa mở mắt, liền thấy Nhiếp Chính Vương đang kiểm tra hơi thở ta, giống như sợ ta lặng lẽ chết trong phòng hắn vậy.
Mi mắt hắn khẽ rung, không có chuyện gì xảy ra, hắn liền thu tay lại: “Tỉnh rồi à?”
Ta xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, quay đầu vùi mặt vào chăn, lí nhí đáp: “Ừm.”
Ngay sau đó, giường bỗng trũng xuống, Nhiếp Chính Vương cũng nằm xuống cạnh ta, một tay giữ chặt ta.
“Đừng nhúc nhích.”
Hôm nay, quầng mắt hắn đậm hơn trước, bàn tay lớn đặt lên eo ta qua tấm chăn, nhắm mắt thở dài:
“Ta đã chăm sóc ngươi hai ngày rồi, giờ ngươi khỏe dậy lại định chạy mất, chẳng có chút lương tâm nào.”
Hắn ghé sát lại, khẽ dỗ, như thể đang vỗ về trẻ nhỏ: “Ngủ thêm lát nữa đi.”
Giọng hắn thấp trầm, hơi ấm phả vào cổ khiến mặt ta nóng rực, tim đập loạn xạ.
Tiếng thở của Nhiếp Chính Vương dần đều lại, rõ ràng hắn đã mệt lắm rồi.
Ta cắn tay, suy nghĩ linh tinh.
Đây là sao?
Mỹ nam kế? Khổ nhục kế? Hay là một chiêu tình cảm nào khác?
Chẳng phải mấy thứ đó.
Chỉ thấy tình huống này đúng là một chuyện khôi hài bậc nhất thiên hạ!
Khi làm nha hoàn, ta có thể co được giãn được, nào ngờ bây giờ lại rơi vào cảnh… cùng giường với người ta!
Nếu bằng hữu trong nghề biết được, e rằng ta sẽ trở thành trò cười cho họ đến hết đời.
Nghĩ vậy, ta lập tức liếc lên xà nhà.
May quá, không có ai.
Khoan… Không có ai!
Cơ hội tốt để ám sát còn gì!
Ta lục soát khắp người.
Ám khí đã bị hắn tịch thu.
Thuốc thì dùng sạch rồi.
Đến cả cây trâm trên đầu cũng bị tháo mất.
Trong người giờ chỉ còn cái thắt lưng.
Có còn hơn không.
Nghĩ là làm, ta ngồi nhổm dậy, sung sướng rút thắt lưng.
Nhưng áo ngoài quá rộng, ta lại cởi nó ra.
Vừa thoát khỏi tay áo, liền đụng phải ánh mắt của Nhiếp Chính Vương.
Hắn đỏ mặt, kéo chăn lên ngăn cách chúng ta, chỉ để lộ đôi mắt phượng đang trợn to:
“Đừng… đừng cởi nữa, ta sợ…”
Ta: “…”
Thôi đành.
Không nói thêm thì tốt hơn.
8.
Không biết do đâu, từ sau lần đó, thái độ của Nhiếp Chính Vương với ta trở nên vô cùng lạ lùng.
Đầu tiên, hắn bảo ta dọn khỏi phòng chung của các nha hoàn, chuyển vào một gian nho nhỏ cách phòng hắn chỉ một bức tường.
Tiếp đó, hắn còn muốn ta cùng hắn nhập cung.
Nói thật, ta hơi run.
Từ ngày lăn lộn trong nghề, cứ nhìn thấy quan binh là tay chân ta đã mềm nhũn, huống hồ bây giờ là gặp vua.
Thấy ta lưỡng lự, Nhiếp Chính Vương bèn kích tướng:
“Dù sao ngươi cũng từng là sát thủ, không muốn đường đường chính chính thử một lần sao?”
Tất nhiên ta muốn, có điều…
Hắn nhìn ra sự do dự của ta, liền thêm một liều thuốc mạnh:
“Đồ ngọt của Ngự Thiện Phòng rất ngon.”
Ta mím môi, sờ sờ vòng bụng đã béo lên hai lần, không chút do dự: “Đi!”
…
Hoàng thượng hiện đang trọng bệnh, hầu như ngày nào cũng nằm liệt trên long sàng.
Qua mấy lớp rèm dày, ta chỉ trông thấy một bóng mờ, uy nghi như núi, nhưng đầy vẻ tử khí.
Ngài cố gắng tập trung tinh thần trò chuyện với Nhiếp Chính Vương, vòng vo còn hơn đường núi.
Ta nghe mà choáng váng, thấy câu “gần vua như gần cọp” quả không sai.
Đang buồn ngủ, bỗng nghe hoàng thượng cất giọng:
“Công chúa Bình Âm tương tư ngươi bấy lâu, trẫm định ban hôn hai người. Hơn nữa, nàng ấy ăn chay niệm Phật, may ra giảm bớt sát nghiệt của ngươi.”
Ta giật mình, cúi đầu nghĩ ngợi.
Nhiếp Chính Vương năm xưa chinh chiến, máu dính chẳng ít, hoàng thượng cũng có lòng tốt thôi.
Nhưng bốn chữ “ăn chay niệm Phật” cứ luẩn quẩn trong đầu ta.
Ta vốn thích thịt heo kho, cá chua ngọt… Nếu theo công chúa ăn chay, chắc ta buồn đến chết mất.
Không được, ta là người đầu tiên phản đối hôn sự này!