1
Trước mặt anh trai và chị dâu, tôi không nói gì.
Chỉ là buổi tối, khi giúp mẹ xoa vai, nước mắt tôi vô tình rơi xuống cổ bà.
Mẹ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn tôi, nghi hoặc hỏi:
“Sao thế? Ai bắt nạt con à?”
Tôi cố kìm nước mắt, giả vờ mạnh mẽ nói không có chuyện gì.
Nhưng vừa mở miệng, cổ họng đã nghẹn lại.
Mẹ hoảng lên, đứng dậy gặng hỏi tôi rốt cuộc có chuyện gì.
Tôi cúi đầu, cả khuôn mặt đầy tội lỗi, giọng nghẹn ngào:
“Xin lỗi mẹ... xin lỗi mẹ...”
Mẹ hỏi:
“Con gây ra chuyện gì rồi à?”
Tôi ngẩng đầu lên, nước mắt rơi đầy mặt:
“Mẹ ơi, giá như con chưa từng được sinh ra thì tốt biết mấy.
Con thấy mình chỉ làm gánh nặng cho mẹ thôi.
Nếu không có con, mẹ chắc sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều, anh trai và mọi người cũng sẽ không cãi nhau với mẹ nữa.”
Mẹ khựng lại, định nói “con biết thì…”
Nhưng vừa chạm phải đôi mắt đỏ hoe của tôi, bà đổi giọng:
“Không liên quan đến con đâu. Con chỉ cần học cho tốt, sau này kiếm được tiền là mẹ mừng rồi.”
Nói xong, bà lại như người chạy trốn, vội vã rời đi.
Tôi lau khô nước mắt, nhìn vào hình bóng mình trong cánh cửa kính.
Ánh mắt tôi không còn chút buồn thương nào nữa.
Cuộc đời này, suy cho cùng, cũng chỉ là một vở kịch – mà muốn diễn tốt, phải có diễn xuất.
Vở kịch này, tôi nhất định sẽ “diễn” cho thật đạt cùng gã anh trai vô dụng của tôi.
2
Nói thật, ban đầu tôi từng cố thuyết phục bản thân đừng quá để tâm.
Dù mẹ tôi chẳng thể thoát khỏi cái tư tưởng trọng nam khinh nữ ăn sâu trong xương tủy, nhưng hồi nhỏ, bà đối xử với tôi vẫn còn được.
Tôi vẫn nhớ, hồi học tiểu học, nhà bàn chuyện mua nhà.
Mẹ còn nói đầy khí thế rằng:
“Phải cố gắng kiếm nhiều tiền hơn, sau này mua thêm một căn cho Tiểu Ngọc nữa.
Con bé không thể giống mẹ, lấy chồng tay trắng được.”
Nhưng rồi, cùng với áp lực cuộc sống, tuổi tác, sức lực cạn dần – mẹ cũng thay đổi.
Tôi hiểu, khả năng của bà có hạn.
Nhưng tôi không thể chấp nhận hiện tại của mình.
Nhất là khi anh trai tôi bỏ học, ăn bám ở nhà mấy năm liền.
Ngày nào mẹ cũng lo anh không nuôi nổi gia đình, không lấy được vợ.
Bà dành dụm tiền mua nhà cho anh, dành dụm tiền sính lễ cho anh, lại còn lo tích góp để sau này nuôi con anh.
Còn địa vị của tôi trong nhà, thì tụt dốc không phanh.
Không ai nói anh trai tôi bất tài, hay anh mới là người kéo lùi cả nhà.
Ngược lại, họ cho rằng là do tôi khiến chị dâu không vui, làm anh trai bị “ảnh hưởng”, mất hết cơ hội.
Ví dụ như năm đầu chị dâu về làm dâu, tôi bị cắt lớp học thêm.
Chị ta ngày nào cũng đập bát, ném đũa, mắng rằng nhà tôi lừa gạt.
“Có tiền cho em gái học thêm mà sính lễ chỉ có tám vạn tám?
Năm món vàng chỉ mua có ba vạn, nói nghèo khó chẳng phải dối trá sao?”
Rồi ngày nào nhà cũng cãi vã, không yên nổi một phút.
Để “giữ hòa khí gia đình”, mẹ tôi nhìn tôi với vẻ khó xử:
“Tiểu Ngọc, con học cũng được mà, hay là…”
Có lẽ, con gái trên đời này luôn dễ mềm lòng với mẹ.
Tôi không muốn bà khó xử, nên dịu dàng nói:
“Không sao đâu mẹ, giờ học thêm cũng không giúp con tiến bộ nhiều.”
Nhưng tôi không ngờ, bước lùi đó chính là khởi đầu của chuỗi lùi dài – lùi mãi, cho đến khi chẳng còn gì để giữ.
Sau khi chị dâu sinh con, mọi chuyện càng quá quắt.
Chỉ cần tôi nghỉ học về nhà, là chị ta dán mắt theo dõi từng chút một, sợ tôi ăn không ngồi rồi, sợ tôi “không phát huy hết giá trị lợi dụng”.
Nói sao nhỉ — dù công khai hay ngấm ngầm, tôi đều cảm nhận rõ rệt ác ý của chị ta.
Mọi hành động của chị ta đều ngầm nói lên một điều:
Tôi, dù chỉ là đi học bình thường, cũng là đang “chiếm” lợi của chị ta và gã anh trai vô dụng kia.