4
Tôi đã chuẩn bị cuốn nhật ký đó từ lâu, thậm chí còn cố tình làm cho tờ giấy trông cũ kỹ hơn một chút.
Nội dung bên trong chỉ là vài dòng than thở, vu vơ như bao cuốn nhật ký khác.
Ngày 21 tháng 7 – Trời nắng
Hôm nay mẹ và ba lại cãi nhau vì tiền.
Anh trai và chị dâu cũng đang cãi nhau.
Thấy tóc mẹ bạc đi nhiều, lòng tôi bỗng nhói.
Phải làm sao mới kiếm được tiền đây?
Giá mà tôi trúng số thì tốt biết mấy.
Nhưng có mấy ai trúng đâu chứ?
Không trúng chẳng phải lại phí tiền của mẹ sao?
Ngày 28 tháng 7 – Trời âm u
Hôm nay tôi chạm vào tay mẹ, thấy đầy chai sạn.
Tại sao tôi vẫn chưa lớn hơn một chút?
Ngày 1 tháng 8 – Trời mưa nhỏ
Có vẻ như mẹ thương anh trai hơn tôi.
Tại sao mẹ lại sinh ra tôi?
Nếu tôi chưa từng tồn tại thì có lẽ gia đình sẽ tốt hơn một chút.
Ngày 5 tháng 8 – Trời nắng
Liệu sau này mẹ có vì anh trai mà biến tôi thành một “Phàn Thắng Mỹ” thứ hai không?
Thật sự sẽ có ngày đó sao?
Tôi có thể cố gắng kiếm tiền, hiếu thuận với mẹ…
Nhưng nếu thật sự đến lúc đó, tôi phải làm sao đây?
Ngày 15 tháng 8 – Trời mưa lớn
Hôm nay chị dâu lại mỉa mai tôi. Mệt mỏi thật.
Không được, không thể để mẹ khó xử.
Nhưng ở nhà lúc nào cũng thấy ngột ngạt, lúc nào cũng sợ mình làm sai, sợ nhà lại cãi nhau vì mình.
Mà tôi còn có thể đi đâu đây?
Thật ghen tỵ với anh trai, mẹ thương anh đến thế, anh chỉ biết chơi game, thỉnh thoảng đi làm dăm ba bữa, vậy mà vẫn được mẹ khen, được khích lệ.
Phải làm sao mẹ mới có thể yêu tôi như yêu anh ấy đây?
5
Tối hôm đó, tôi cố tình về nhà thật muộn.
Mẹ hỏi tôi đi đâu.
Tôi lôi ra từ trong cặp một chiếc bánh nhỏ và một bó hoa.
“Mẹ à, mẹ quên rồi sao? Hôm nay là sinh nhật mẹ.”
Những năm gần đây, vì kinh tế eo hẹp, nếu không ai nhắc thì ba mẹ thường quên luôn sinh nhật của mình.
Ba tối nay còn phải chạy xe công nghệ, mẹ thì đôi khi đi phụ dọn dẹp ở công trình gần nhà.
Trước đây, tôi luôn là người chủ động nhắc anh trai và mọi người.
Năm nay, tôi cố ý không nói.
Và đúng như dự đoán, mẹ cũng quên mất.
Chỉ đến khi thấy tôi cầm bánh kem và hoa, bà ngẩn người, rồi khóe mắt đỏ hoe.
Chị dâu ngồi bên không nói gì, chỉ cau mày, mặt lạnh tanh.
Tối đó, sau khi tôi rửa mặt chuẩn bị đi ngủ, nhân lúc chị dâu đưa con ra ngoài, mẹ lén bước vào phòng, nhét vào tay tôi mấy trăm tệ.
Nhưng đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.
Chị dâu lạnh giọng:
“Nhà này có người ngoài chắc? Đưa tiền cũng phải lén lút à?”
Lần đầu tiên, người mẹ vốn hay nhịn của tôi bỗng nổi giận thật sự.
“Tôi làm gì phải báo cáo với cô à?
Con gái tôi, tôi không được cho tiền nó sao?”
Khi bà nói câu đó, cả vai đều run lên.
Anh tôi lập tức đá cửa, quát to:
“Có thể yên ổn được mấy ngày không?
Ba ngày một trận lớn, hai ngày một trận nhỏ, cứ bảo tôi phải kiếm tiền — tiền nghe thấy tiếng các người cãi nhau cũng bỏ chạy rồi!”
Mẹ tôi tức run, đáp lại:
“Nếu anh chê ồn, thì dắt vợ con anh ra ngoài ở!
Tôi nợ nần gì anh chắc?
Ninh Hạo Vũ, tôi nuôi anh ăn, nuôi anh học, lo cho anh cưới vợ sinh con, đến giờ còn phải nuôi luôn vợ con anh? Anh muốn moi luôn xương tôi ra ép lấy dầu chắc?”
Anh tôi chưa kịp mở miệng, chị dâu đã bế con chạy thẳng ra ngoài.
Anh trừng mắt nhìn tôi với mẹ, rồi hậm hực đuổi theo.
Mẹ im lặng, quay người trở về phòng.
Tôi ngồi trước bàn học, lặng người một lúc.
Không thấy vui, cũng chẳng thấy thắng lợi gì.
Bởi tôi biết, chỉ cần anh trai quay về, mẹ sẽ lại mềm lòng, lại coi như chưa có gì xảy ra, thậm chí còn đổ lỗi cho tôi, cho rằng chính tôi phá hỏng “hòa khí” của gia đình.
Tôi mở cuốn nhật ký, nhìn những vết nước mắt loang lổ trên trang giấy mà ngẩn ngơ.
Giữa những gia đình trọng nam khinh nữ, tình mẹ con lúc nào cũng vừa chua xót vừa ràng buộc, dẫu bị tổn thương đến mấy cũng khó dứt bỏ hoàn toàn.
Suốt những năm bị lãng quên đó, tôi dường như vẫn luôn chờ đợi…